Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.

. “ Anh quỳ trước người cô, vùi đầu vào hai bầu mềm mại: “Thật xin lỗi, Khả Nhi, vài đêm trước tôi có chút thô bạo, nhưng đêm nay sẽ không như vậy nữa.”
“Chỉ cần em không rời đi, không yêu người đàn ông khác, tôi se thật yêu thương, cưng chiều em.” Anh tham lam hít hà mùi thơm trên người cô, từ lúc cô sáu tháng tuổi đã có mùi hương này, sau này lớn lên hương vị có chút nhạt đi, nhưng anh vẫn say mê nó như cũ, tựa như sự yêu thích của anh với thân thể cô vậy.
Lãnh Ngạo người này, lúc tâm tình tốt anh sẽ cưng chiều cô lên tận trời, lúc tâm tình không tốt thì sẽ dùng hết sức hành hạ thậm chí không tiếc giết người vô tội. Thủ đoạn của anh Thước Tiểu Khả đã sớm biết rõ, nên với sự thâm tình khác thường đêm nat, cô cũng không bị mê hoặc. Nhưng cô vẫn bị hai chữ “tự do” trong miệng anh hấp dẫn, mà cho dù anh có không nói hai chữ này thì cô cũng không có cách nào phản kháng, còn không bằng cứ đón ý nói hùa với anh như trước.
Lăng Thiên, xin lỗi anh, là do em lúc trước hại anh, lúc nhận ra thì tất cả đều đã trễ, cho dù có nói nhiều, có hối hận nhiều hơn thì cũng vô ích, kết quả vẫn cứ phải thành thành thật thật ở lại bên cạnh Lãnh Ngạo, cho dù ngày sau có lấy được tự do, thì cũng không thể rời khỏi anh. Cho nên, đừng trách cô, chỉ có thể trách là do Lãnh Ngạo này quá đáng sợ.
Nhắm mắt lại, Thước Tiểu Khả mò mẫm tìm được một bàn tay của Lãnh Ngạo, cô đặt tay anh lên môi nói: “Ngạo, không phải anh muốn kích thích sao? Em sẽ thỏa mãn anh, hơn nữa em cam tâm tình nguyện.
Vẫn đang đắm chìm trong mùi thơm dụ hoặc của cô, nghe thấy vạy, Lành Ngạo chậm rãi ngẩng đầu lên, nở một nụ cười quỷ dị.
Anh si mê thân thể của cô, hận không thể vò nát nó rồi nuốt vào trong bụng.
Nếu cô khát vọng tự do như thế, thì cứ cho cô đi, cô cũng không thể rời khỏi anh được. Hơn nữa, muốn tự do, thì phải xem cô có chịu được phần đau đớn kia không?
Đau, rốt cuộc đó là gì? Lãnh Ngạo không rõ lắm, anh chỉ biết, cô rời khỏi anh nửa năm khiến tim anh vô cùng đau đớn, nghĩ đến không biết cô có ăn no mặc ấm, có được ngủ ngon, có sống tốt, có bị ức hiếp hay không, thì tim anh sẽ lại đau, nghĩ đến cô sẽ vĩnh viễn rời khỏi anh, tim anh đau nhức điên cuồng!
Tóm lại, nỗi đau đối với anh mà nói tựa như bị chém một đao, so với chết còn khó chịu hơn!






Khóa xích trên chân Thước Tiểu Khả cuối cùng cũng được Lãnh Ngạo mở ra. Tư thế hoan ái đêm nay của bọn họ không như trước, một người ngồi trên giường, một người quỳ như đang nhận lỗi.
Lãnh Ngạo mút vào đỉnh phấn hồng “ngon miệng”, lại chuyển qua gương mặt của Thước Tiểu Khả. Trán, chóp mũi, thậm chí cả hàng mi long lanh cũng khiến anh say mê. Đặc biệt là đôi môi lúc đóng lúc mở, hơi thở như lan kia, một khi chạm vào, vĩnh viễn đều cảm thấy hôn không đủ.
Nhưng lúc dời đến bên vai, vết sẹo mờ mờ kia khiến nụ hôn của Lãnh Ngạo càng dịu dàng hơn. Cánh môi ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo nhỏ của cô.
“Bị đạn bắn trúng, nhất định rất đau đúng không?”
“Đau, không đau mới là lạ.” Cô cau mày, dáng vẻ tội nghiệp đáng thương.
“Tôi rất nhớ đoạn thời gian đó.” Lãnh Ngạo nhớ lại chuyện cũ, “Lúc em còn nhỏ, em rất thích đi theo tôi, nhưng trưởng thành thì đã thay đổi rồi.”
Thước Tiểu Khả nhìn anh, mặt cô thoáng hồng lên, bình thường anh đều hay nghiêm mặt, rất ít khi nhìn thấy bộ dáng “đáng yêu” này của anh.
“Có thể kéo nó giống như trước đây không?” Lãnh Ngạo hỏi.
“Cái gì?” Thước Tiểu Khả lúng túng, lúc trước là cô không hiểu chuyện, bây giờ đã lớn như vậy rồi, anh còn muốn cô kéo lông ngực của anh, không phải là quá ngây thơ rồi chứ.
“Kéo nó như trước đây đi.”
Lãnh Ngạo lại thúc giục cô lần nữa, cô chỉ đành phải vươn tay, nhẹ nhàng kéo vài sợi lông trước ngực anh.
Cô tuy hận anh, nhưng vẫn không muốn anh bị đau, cho nên lực đạo rất nhẹ.
Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh. Lãnh Ngạo nở nụ cười, xoay đầu cô lại, ấn xuống môi cô một nụ hôn.
Nụ hôn d∞đ∞l∞q∞đ của anh rất đột ngột, lúc cô đang xoắn xuýt có nên kéo làm anh đau hay không thì môi đã bị chặn lại, sau đó nụ hôn quay cuồng ùn ùn kéo đến.
“Khả Nhi, em thật đúng là tiểu yêu tinh mê người, cắn em thật quá sung sướng!” Lãnh Ngạo thở hào hển, nhìn Tiểu Khả bị anh áp dưới thân.
Hoan ái cùng anh không phải mới lần một lần hai, ngoài màn dạo đầu kỳ lạ ra, thì cô Thước Tiểu Khả phát hiện Lãnh Ngạo kỳ thật có một chút khuynh hướng ngược và chịu ngược cường độ thấp, cũng may chỉ là cường độ thấp, cô vẫn còn có thể chịu được.
Một đêm này, quả thật cực kỳ kích thích, bốn phía phòng ngủ tràn ngập vị dục tình nồng đậm.
Ngày hôm sau vừa mở mắt, chân nhấc lên không còn nghe tiếng loảng xoảng leng keng, Thước Tiểu Khả liền biết Lãnh Ngạo đã tháo xích ra rồi.
Cô nhanh chóng đứng dậy rửa mặt, mở cửa ra, rốt cuộc cũng được hít thở không khí mới mẻ nhiều ngày không được ra ngoài.
Xuống lầu, cô phát hiện các người giúp việc đang vội vàng luôn chân luôn tay, ngay cả Lãnh Bà cũng không ngừng chỉ huy công việc cho bọn họ.
Thước Tiểu Khả đi đế