XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1167 lượt.

đã tới, tôi cho rằng cô sẽ hận thấu xương Lãnh Ngạo vì cái chết của Lăng Thiên và Ngô Sương, nên tôi muốn mượn tay cô trừ bỏ hắn. Không ngờ thiên tính vạn tính, lại tính sai một bước, hoá ra cô vẫn có tình cảm với Lãnh Ngạo. Hôm nay tôi bị giam vào lồng, chỉ có thể nói là kế không bằng người, một núi không thể có hai hổ, cho nên tôi không trách cô.”
“Hoắc Yêu.” Thước Tiểu Khả mềm lòng, nghe anh nói như vậy cảm xúc cô lại trở nên kích động, cô xoay người nói với Lãnh Ngạo: “Ngạo, anh tah cho anh ấy đi, coi như em cầu xin anh được không?”
“Vì sao em phải cầu xin cho người không chút liên hệ đến mình?” Lãnh Ngạo nhíu mày, khẽ thở dài: “Nếu tôi mềm lòng như em, tôi đã sớm chết không toàn thây rồi.”
“Nhưng anh đã đáp ứng em rồi, nếu em nói rõ ràng với anh ta, anh sẽ không giết anh ấy nữa.” Nước mắt Thước Tiểu Khả đảo quanh trong hốc mắt.
“Tôi chỉ nói là suy xét thôi.”
“Vậy anh suy xet như thế nào?”
“Vẫn chưa nghĩ kỹ.” Lãnh Ngạo vươn tay vuốt ve gò má trắng mịn của cô: “Em không hạ độc tôi, tôi thật sự cảm thấy vô cùng vui mừng. Đi thôi, chỗ này không thể ở lâu.”
Lãnh Ngạo ôm lấy Thước Tiểu Khả cùng đi ra khỏi phòng.
Cửa gỗ khoá lại, mấy người đàn ông cao to vạn vỡ đứng canh hai bên cửa, Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng không còn cảm giác được đây là thế giới cổ tích nữa. Bốn phía âm u, tựa như có cô hồn dã quỷ thường xuyên qua lại.
Trở lại phòng ngủ, Thước Tiểu Khả sắc mặt mệt mổi, đêm qua vốn ngủ không ngon, sáng nay lại gặp chuyện như vậy, máu dưới hạ thân trào ra như cơn hồng thuỷ, khiến cô không thể không chạy vào toilet trước tiên.
Thay đổi lớp băng mới sạch sẽ, Thước Tiểu Khả rửa mặt, cô ngẳng đầu nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong gương, vỗ vỗ mạnh vào hai má, muốn tận lực làm mình tỉnh táo một chút. Cô vừa xoay người đẩy cửa ra đã thấy Lãnh Ngạo đang cười xấu xa đứng trước cửa.
Đột nhiên nhớ tới một việc, Thước Tiểu Khả hỏi: “Anh lợi dụng em để dụ Hoắc Yêu, bây giờ mục đích đã đạt được, có phải ngày mai em phải tục ở lại đây sống cuộc sống không có tự do như trước không?”
“Em hiểu sai rồi, tôi cho em tự do, một mặt là muốn dẫn Hoắc Yêu ra, một mặt là tôi thấy em đã trưởng thành, nếu cứ tiếp tục giữ em trên đảo thì em sẽ hận tôi.”
“Vậy anh tính thế nào?” Cô vẫn có chút không tin lời anh nói.
“Hai ngày này thân thể em không tiện, ngày mai ở lại đảo thêm một ngày nữa, tối mai sẽ trở về thành phố tiếp tục đi học, về phần thăm nhà, tôi sẽ sắp xếp sau.”
Thước Tiểu Khả khó có thể tin, chẳng lẽ anh đưa cô đi gặp Hoắc Yêu là vì muốn cô thấy được một mặt khoan dung của anh sao?
Cô chỉ mới có mười bảy tuổi, cuộc đấu tranh giữa hai người đàn ông cô không muốn tham dự, lại càng không muốn bị cuốn vào cuộc chém giết không ngừng nghỉ của xả hội đen. Hoắc Yêu nói không phải không có lý, một nuối không thể có hai hổ, hai hổ đánh nhau thì kết quả chỉ có một con sống, một con chết. Cho nên anh bại trong tay Lãnh Ngạo là kết quả tất yếu.
Đọc đường trở về cô đã suy nghĩ cẩn thận, cho nên cô không oán Lãnh Ngạo, chỉ hi vọng anh thủ hạ lưu tình thôi.
Cô cho rằng cô sắp bị mất tự do lần nữa, nhưng khôgn ngờ lại nghe được kết quả như vậy.
“Anh sắp xếp đi.” Cô đẩy anh ra, lập tức leo lên giường đi ngủ.
Lãnh Ngạo nhún vai, như cười như không.






Tuần mới đã đến, Thước Tiểu Khả trở lại biệt thự trong nội thành. Cô nhớ tới Hoắc Yêu nhưng không dám tùy tiện mở miệng hỏi Lãnh Ngạo. Bất ngờ là chuyện làm ăn của Lãnh Ngạo có việc gấp, anh phải ra nước ngoài một tuần, sáng sớm thứ Hai sẽ xuất phát. Lãnh Bà được đưa tới thành phố để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho cô.
Bị Lãnh Ngạo “trông coi kỹ lưỡng” suốt một tuần làm cô thấy ngột ngạt vô cùng, cơ hội như lần này thật sự rất hiếm có. Thước Tiểu Khả nhân lúc đề cập với Lãnh Ngạo chuyện về thăm nhà, Lãnh Ngạo cũng sảng khoái đồng ý với cô.
Sau khi tan học, Thước Tiểu Khả liền ngồi vào xe của anh cả Thước Lai Hoa, không tới nửa giờ đã về đến nhà.
Không có Lãnh Ngạo bên cạnh, cô cảm thấy tự do hơn. Phương Duy nắm tay cô đi tham quan nhà, hai mẹ con đi dạo trong vườn hoa cứ như hai chị em thân thiết. Họ lên lầu, Phương Duy giới thiệu từng phòng từng phòng cho cô, cho đến khi tới một căn phòng trang trí kiểu công chúa. Trong phòng toàn bộ đều là màu hồng nhạt, còn bày rất nhiều búp bê.
Thước Tiểu Khả có chút khó hiểu, tự hỏi nhà này không có bé gái, sao lại có một phòng ngủ trang trí ngây thơ như vậy, cô hỏi mẹ mình: “Căn phòng này là của ai?”
Lúc này chỉ có Lãnh Ngạo gọi cho cô thôi, cô cho rằng là anh nhưng không ngờ trên màn hình lại xuất hiện một chuỗi số xa lạ, không biết là ai gọi.
Thước Tiểu Khả đưa điện thoại lên bên tai, mềm giọng nói: “Tôi là Thước Tiểu Khả, xin hỏi đầu dây bên kia là…”
“Là Lộ Minh Viễn.” Điện thoại truyền đến một giọng nam khỏe khoắn.
Sao có thể là anh ta?
Thước Tiểu Khả nhớ đến chiều nay cô đọc sách trong thư viện, vô ý giẫm chân lên một người, cô quay đầu nhìn lại thì thấy một nam sinh cao lớn anh tuấn đứng sau