Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.
hôi.” Thước Thanh Dương cũng khuyên bảo.
Lúc này Phương Duy mới nhấc chân đi vào nhà với chồng và con trai.
Ngồi trong xe, Thước Tiểu Khả đã sớm buồn ngủ, ngày trước lúc này là lúc Lãnh Ngạo ôm sát cô, toàn thân trên dưới đều bị bao trùm bởi hơi thở nguy hiểm của anh.
Vừa muốn dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, thì một chiếc xe thể thao màu trắng thu hút sự chú ý của Thước Tiểu Khả.
Người lái xe là Thước Lai Diệp, ngồi cạnh anh chính là em gái của Đỗ Uy Lợi, Đỗ Ngưng.
Thì ra cô gái mà mẹ nói anh tư đang hẹn hò là chị ấy. Ngày đó ở trong nhà hàng, cô đã sớm nhìn ra tâm tình của chị ta với anh tư, nhưng hình như anh tư không có ý gì với Đỗ Ngưng, sao mới mấy ngày ngắn ngủi hai người lại yêu đương với nhau rồi?
Thước Tiểu Khả không nghĩ ra, nếu chị ta không phải em gái của Đỗ Uy Lợi thì cô cũng không muốn quản, nhưng nếu anh tư với Đỗ Ngưng thật sự ở cùng nhau, thì chẳng phải cô và Đỗ Uy Lợi sẽ trở thành “không phải oan gia không đụng đầu” sao?
Nhìn chiếc xe trắng lao đi, Thước Tiểu Khả nhàn nhạt cười, tình cảm của anh tư cứ tùy theo anh ấy đi, không thể bởi vì mình hận Đỗ Uy Lợi mà lại xen vào việc của anh ấy.
Trở lại biệt thự, cô vừa tắm rửa xong leo lên giường, điện thoại của Lãnh Ngạo đã gọi tới.
Giọng nói trong điện thoại của anh rất trầm, cứ như là phát ra từ dưới thung lũng. Anh cũng không hỏi gì nhiều, chỉ dặn dò cô sau này không được về trễ như vậy nữa.
Thước Tiểu Khả không dám từ chối lời anh, nói gì cũng đáp ứng, vốn cô còn muốn hỏi chuyện của Hoắc Yêu nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống. Cô nghĩ là lúc này anh vẫn còn nổi nóng, không tiện hỏi, qua vài ngày nữa rồi nói sau.
Sau giờ học, Thước Tiểu Khả nhìn thấy chiếc xe Lãnh Ngạo phái tới đậu ở cách đó khá xa, ông tài xế gàn dở đang đứng đầu xe, bộ dạng cung kính.
Cô định đi qua đó, nhưng đột nhiên có một chiếc xe ô tô màu xanh lam chạy đến chặn ngang tầm mắt cô.
Người lái xe là Đỗ Uy Lợi, anh ta bước xuống, hết sức lễ độ nói: “Tiểu Khả, khéo vậy, tôi tới đón Đỗ Ngưng.”
“Khéo thật.” Thước Tiểu Khả không muốn gặp anh ta, “Nhưng mà hai ngày này chị Đỗ Ngưng luôn đi cùng anh tư, chỉ sợ không đi với anh được.”
Đỗ Uy Lợi biết cô có thành kiến với mình, anh cũng không muốn nhiều lời, chỉ nhếch môi cười nhạt.
Cô nhìn lòng bàn tay, trên đó dính đầy máu đỏ tươi, chính cô đã từng bị thương nên cô biết lưng của Đỗ Uy Lợi là bị súng bắn. Mà viên đạn này vốn là dành cho cô, vì Đõ Uy Lợi cảnh giác nên mới phải chịu tội thay.- \'\'Anh đừng nói nữa, chừa chút sức giữ mạng đi.\'\'
Lúc cô ngẩng đầu muốn kêu cứu, tài xế của Lãnh Ngạo đã vọt qua đây, ông ta lập tức nâng Đỗ Uy Lợi lên xe, Thước Tiểu Khả cũng leo lên theo.
Trong xe, Thước Tiểu Khả gọi điện thoại cho anh tư bảo anh ấy nói với Đỗ Ngưng một tiếng, để chị ấy mau tới bệnh viện.
Cô vừa định gội cho Lãnh Ngạo, dãy số quen thuộc đã hiện lên trên màn hình, nhưng cô suy nghĩ một lúc lại không gọi nữa.
Mười lăm phút sau xe chạy đến bệnh viện, Đỗ Uy Lợi lập tức được đưa vào phòng cấp cứu. Qua mấy phút nữa, Thước Lai Diệp và Đỗ Ngưng cũng vội vàng chạy tới, ssau khi biết chuyện, hai người đều không nói thêm gì, chỉ bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn đèn cửa phòng cấp cứu.
Một giờ sau, đèn phòng cấp cứu tắt, vài bác sĩ đeo khẩu trang đi ra. Bác sĩ đứng đầu tháo khẩu trang ra nói:\'\' Đạn không bắn trúng chỗ hiểm, người bệnh đã qua cơn nguy hiểm rồi.\'\'
Ba người đứng chờ bên ngoài cũng hít vào một hơi thật sâu.
Tuy Đỗ Uy Lợi đã qua nguy hiểm, nhưng người nhà vẫn không thể vào thăm, vì anh được chuyển qua phòng quan sát, 48 giờ sau mới có thể chuyển sang phòng bệnh thường. Cho nên ba người ở suốt đêm trong bệnh viện cũng không có tác dụng gì, chỉ có thể đi về nhà trước.
Bên ngoài bệnh viện, vài chiếc xe màu đen phong cách đã đậu sẵn ngoài cửa lớn.
Nhìn thấy \'\'thế trận\'\' như vậy, Thước Tiểu Khả biết Lãnh Ngạo đã trở lại, cô ủ rũ nói với Thước Lai Diệp:\'\'Anh tư, em không ngồi xe anh được"
\'\'Có người tới đón em tôi, anh còn dám giữ sao?\'\' Từ nhỏ Thước Lai Diệp đã biết, đứa em gái duy nhất của mình mới được năm tháng đã bị nhà họ Lãnh đoạt đi, cơ hồ đêm nào mẹ anh cũng lấy nước mắt rửa mặt, hi vọng có cơ hội gặp lại con gái. Thật không ngờ nhà họ Lãnh lại thất tín, không để cho họ gặp lại Khả Nhi, một lần chờ này là chờ mười mấy năm. Mà tên đầu sỏ kia đang ngồi trong chiếc ô tô màu đen đứng đầu, tuy nhìn không thấy mặt nhưng vẫn có thể cảm giác được hơi thở nguy hiểm của hắn.
\'\'Anh đi đi, trời tối rồi mau đưa chị Đỗ Ngưng về nhà đi.\'\' Thước Tiểu Khả buồn bã rời đi.
Đỗ Ngưng không biết nguyên do, anh trai Đỗ Uy Lợi cũng không nói với cô, cô lo lắng hỏi:\'\' Lai Diệp, ai tới đón em gái anh vậy?\'\'.
Vừa dứt lời, cô đã thấy Thước Tiểu Khả đi đến cách mấy chiếc xe đen khoảng vài chục mét, từ sau xe có một đám người mặc đồ đen lao ra vây quanh cô. Sau đó một người đàn ông bước ra từ chiếc xe đầu tiên, anh ta ôm Thước Tiểu Khả vào lòng rồi cũng lên xe.
Nán lại