Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341174
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1174 lượt.
phát hiện cô không ngang ngược như vẻ bề ngoài, nội tâm cô kỳ thật là một cô gái tốt, vừa lương thiện vừa phản nghịch.
Về sau nữa cô bị kẻ thù của Lãnh Ngạo bắt đi, anh vì tự trách nên đến tiểu quốc Brunei tìm cô, tận mắt thấy cô vui vẻ cùng người yêu mình, anh lại một lần nữa được nhìn thấy vẻ xinh đẹp nở rộ của cô.
Hóa ra, cô không hề yêu Lãnh Ngạo, cô đã chôn ánh mặt trời của mình xuống tận đáy lòng.
Là anh phá hủy tình cảm tốt đẹp của cô, báo cho Lãnh Ngạo đến bắt cô về nước A, ánh mặt trời của cô cũng tan đi như một hạt bụi.
Bây giờ gặp lại cô đã thanh thản ổn định ở bên cạnh Lãnh Ngạo, giống như búp bê không có linh hồn, thay đổi hoàn toàn thành một người khác.
“Đỗ tiên sinh, tôi nhận ra anh rồi.” Thước Tiểu Khả chuyển lời, ánh mắt dừng trên người Đỗ Uy Lợi.
Mọi người ngạc nhiên, lắng nghe đoạn sau.
“Nghe nói một trong những người khai thác đá Poudretteite là người cha vĩ đại của anh.” Thước Tiểu Khả cũng không nói thẳng ra là có quen biết anh.
Đỗ Uy Lợi khách khí nói: “Đều là chuyện cũ rồi, không đề cập tới cũng được.”
“Sao có thể không được chứ?” Thước Tiểu Khả không muốn dễ dàng buông tha cho anh: “Poudretteite là đá quý còn hiếm hơn cả kim cương, vì nó mà uy danh của Đỗ tiên sinh mới lan ra toàn thế giới.”
Thước Lai Hoa và và Thước Lai Diệp cũng có nghe nói đến việc này, nhưng bọn họ không biết người đó lại à người đàn ông diện mạo xuất chúng trước mắt.
Đỗ Ngưng thấy anh trai không trả lời, cô mở miệng: “Anh trai tôi từ trước đến nay vẫn luôn khiêm tốn, đá Puudretteite được khai thác thành công cũng không phải là công lao của riêng một mình anh ấy.”
Thước Tiểu Khả lại muốn nói gì nữa, nhưng Thước Lai Diệp ngồi bên cạnh dùng khuỷu tay huých cô một cái, nên cô ngậm miệng, chỉ trừng mắt nhìn Đỗ Uy Lợi.
Cô hận anh ta, nếu không phải vì anh ta, hiện giờ cô vẫn còn hưởng thụ cuộc sống và tình yêu tốt đẹp cùng Lăng Thiên ở Brunei, Lăng Thiên sẽ không bị nổ chết. Nghe nói anh ta đã đề nghị với Lãnh Ngạo được về nhà để chăm sóc cha, coi như anh biết tính toán trước, nếu không nhất định anh sẽ có kết cục chết thảm như Lãnh Hổ.
Buổi chiều cô chỉ có một tiết, sau khi tan học, Thước Tiểu Khả vội vàng chạy đến thư viện. Cô nhìn trái nhìn phải muốn tìm Hoắc Yêu, nhưng tìm hồi lâu cũng không thấy ai. Cô không bỏ cuộc, tiếp tục đợi thêm một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không gặp được anh ta. Mấy ngày tiếp theo cô đều tới thư viện, nhưng kết quả vẫn chỉ có một. Hoắc Yêu cứ như đã mất tích vậy, không còn xuất hiện nữa. Đến thứ Sáu, cô đã có chút cấp bách rồi, gói phấn độc kia cô đã sớm vứt đi, nhưng vẫn chưa nói được với anh ta chuyện này. Ngày mai là thứ Bảy, nếu vẫn không gặp được anh thì cô sẽ không yên tâm được. Mãi đến khi nhận được điện thoại của Lãnh Ngạo, cô mới nhận ra sắc trời đã không còn sớm, chắc Lãnh Ngạo đợi ngoài cổng trường đã rất bực bội rồi.
Ngồi vào ghế lái phụ, cô nghe Lãnh Ngạo lạnh lùng hỏi: “Sao trễ như vậy mới ra?”
“Em đến thư viện đọc sách nên quên mất thời gian.” Thước Tiểu Khả lí nhí đáp.
“Chăm chỉ đọc sách là tốt, nhưng cũng đừng cố sức quá biết không?” Giọng nói của Lãnh Ngạo nhẹ như lông hồng, “Con gái tốt nghiệp xong cũng không cần phải đi làm.”
Ý của anh rất rõ ràng, cho cô đi học chỉ là để giết thời gian, nên cô cũng không cần phải cố gắng như thế.
Thước Tiểu Khả lạnh lẽo cười: “Anh muốn cho em gặp ai sao?”
“Đến đó sẽ biết.” Lãnh Ngạo vuốt ve khuôn mặt kiều diễm của cô, “Em phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, có khi gặp xong về sau em sẽ không muốn về nhà nữa.”
Thước Tiểu Khả nhíu mày suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn đoán không ra anh muốn cô gặp ai. Trong lòng cô đang có chút bất an thì nghe thấy Lãnh Ngạo nói: “Khả Nhi, tôi hỏi em một lần nữa, nếu em có cơ hội rời đi, em có rời khỏi tôi không?”
Anh đã lâu không hỏi vấn đề này rồi, Thước Tiểu Khả cảm thấy vô cùng buồn bực bất an, cô biết anh hẳn là không vô cớ hỏi như thế, chẳng lẽ lại có chuyện gì không hay xảy ra sao?
Gió sông thổi qua, vì đứng ngược gió, lại còn đứng đối diện anh, nên có vài sợi tóc chạm vào môi anh, hình ảnh có chút quỷ dị.
Thân thể càng ngày càng bị siết chặt, đôi mắt anh cũng ngày càng trầm, còn có sợi tóc vương trên môi kia, nhìn Lãnh Ngạo lúc này cực kỳ giống một Vampire xinh đẹp.
“Tôi hỏi lại lần nữa, em có rời đi không?”
Chính xác mà nói, cô không dám rời đi. Thử hỏi, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, chết nhiều người như vậy, cô nếu còn có can đảm rời khỏi anh thì cô cũng quá máu lạnh rồi. Cô chịu tội không sao, nhưng nếu liên lụy người khác phải mất mạng thì tội của cô sẽ không thể tha thứ được nữa.
Lúc đến đảo đã là tám giờ. Sau khi đưa cô lên phòng, Lãnh Ngạo không biết bận việc gì đã đi đâu mất. Thước Tiểu Khả chẳng muốn đi hỏi, chỉ biết là anh vẫn ở trên đảo thôi, nhưng đảo rất lớn, anh rốt cuộc đang ở đâu cô cũng không biết rõ.
Một tuần không gặp quản gia Lãnh Bà, bà dường như lại càng già thêm.
Hôm nay là ngày “dì cả” của Thước Tiểu Khả đến thăm, bà dặn phòng bế