Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.

ấy cũng sẽ vào nói chuyện riêng với anh .” Thước Tiểu Khả nhìn nhìn đồng hồ , “ Tôi ra cho anh ấy vào đây .”
Hôm nay cô mặc một bộ váy liền thân dài , làn váy xòe rộng , mỗi lần cô bước đi làn váy cũng lay động theo , đẹp đến không nói nên lời .
Đỗ Uy Lợi nhìn bóng dáng nhỏ nhắn từ từ biến mất , vẻ mặt anh buồn bã , vì anh nhận ra anh đã yêu thiếu nữ xinh đẹp đó mất rồi . Chỉ tiếc cô không phải là người anh có thể có được , cô thuộc về Lãng Ngạo cường đại kia .






Thước Tiểu Khả vừa ra là Lãnh Ngạo đã đi vào, bước chân của anh không cẩn thận như Thước Tiểu Khả mà rất nặng nề. Không biết là anh cố ý hay vô tình, mà lúc đi đến gần Đỗ Uy Lợi, gót giầy anh gõ mạnh lên sàn nhà, cũng lớn tiếng ho vài cái.
Đỗ Uy Lợi hiểu rất rõ tính tình của anh ta, tuy anh đã cứu mạng Thước Tiểu Khả, nhưng anh ta cũng sẽ tức giận vì chuyện này.
Một bóng đen cao lớn bao phủ lên người Đỗ Uy Lợi, giọng nói rét lạnh vang lên: “Đỗ Uy Lợi, trước kia tôi đã từng cảnh cáo anh, chẳng lẽ anh lại quên nhanh như vậy?”
Trí nhớ Đỗ Uy Lợi có kém thì cũng không dám quên lời anh ta từng nói với mình, lúc khai thác mỏ trên đảo, vì anh đánh Thước Tiểu Khả mà đã bị Lãnh Ngạo cảnh cáo, nói anh không thể dòm ngó nữ nhân của anh ta. Lúc ấy anh chưa tiếp xúc với Thước Tiểu Khả, không biết mặt đáng yêu của cô nên sảng khoái đáp ứng, bây giờ nghĩ lại, thì ra quá trình yêu một người không được quyết định bởi thời gian mà là do cảm giác. Cảm giác này mấy ngày nay vẫn luôn dày vò tâm can anh, khiến nó vỡ vụn ra rồi.
“Tôi không quên.” Anh trầm tư rất lâu mới đáp lại.
“Khả Nhi, anh đến thăm Đỗ Uy Lợi.” Thước Lai Diệp chưa đến gần đã mở lời nói với cô, “Vừa rồi mẹ lại nhớ em, muốn hôm nay em về nhà một chuyến.”
“Lãnh Ngạo đang ở trong phòng.” Thước Tiểu Khả chỉ chỉ tay vào, “Chờ anh ấy ra anh hỏi anh ấy đi.”
“Khả Nhi.” Thước Lai Diệp biết đứa em gái ruột này có nhiều chuyện không thể tự mình quyết định, tuy hiện tại cô cũng được tự do, nhưng chuyện về thăm nhà lại không được tự chủ.
“Có việc gì anh cứ nói đi.” Thước Tiểu Khả thấy anh có vẻ muốn nói lại thôi, cô dứt khoát hỏi thẳng.
Thước Tiểu Khả chưa nhắc đến một chữ với Đỗ Ngưng về chuyện em gái mình, anh nhìn cô một cái, lúc đang định nói thì Đỗ Ngưng đã thức thời mở miệng: “Suýt nữa quên mất, bác sĩ nói em có rảnh thì đến văn phòng ông ta một chuyến.” Nói xong cô nháy mắt mấy cái với hai người rồi chạy đi.
Ấn tượng của Thước Tiểu Khả với chị ta cũng không tệ, cô nhìn theo bóng lưng của Đỗ Ngưng cười nói: “Anh, Đỗ Ngưng là cô gái tốt, anh phải đối xử tốt với chị ấy đấy.”
Thước Lai Diệp chỉ cười nhạt trước lời nói của cô, anh hỏi thẳng: “Khả Nhi, về sau em có dự định gì không?”
Thước Tiểu Khả không hiểu ý anh, cô cau mày: “Sao anh lại hỏi em cái này?”
“Lãnh Ngạo là người rất nguy hiểm, em cam tâm tình nguyện ở cạnh anh ta mãi sao?” Từ sau khi nhận lại em gái, Thước Lai Diệp đã sớm muốn hỏi vấn đề này rồi, chỉ là chưa tìm được cơ hội thôi. Hôm nay vừa lúc, không bằng hỏi luôn.
“…” Thước Tiểu Khả không biết cách trả lời vấn đề này như thế nào, chỉ mở miệng nói một chữ “Sau này…” rồi lại không biết nói gì nữa.
“Bất kể em định như thế nào, thì các anh cũng sẽ tận lực giúp đỡ em.” Trong bốn anh em, Thước Lai Diệp tiếp xúc với em gái nhiều nhất, anh cũng rất gan dạ sáng suốt, đây là em gái duy nhất của anh, anh sẽ giúp cô bằng bất cứ giá nào.
Thước Tiểu Khả buồn bã cúi đầu, tựa như đang thật sự suy nghĩ về vấn đề này.
“Nếu không muốn ở cạnh Lãnh Ngạo nữa thì em cứ việc nói thẳng, chúng anh sẽ giúp em.” Thước Lai Diệp nói thêm một câu.
Thước Tiểu Khả ngẩng đầu, cô nhìn chăm chú người anh trai có vẻ chững chạc, nhưng thực tế lại đơn thuần không biết gì của mình, cô không dám nói những chuyện trước đây với anh, nếu anh biết đến cái chết của Lăng Thiên, thử hỏi anh còn dám nói như vậy nữa không?
“Khả Nhi, em sợ gì chứ?” Thước Lai Diệp bước lên cầm tay cô, anh nói tiếp: “Mấy ngày nay anh đã thấy rõ rồi, em hoàn toàn không thích ở cùng với Lãnh Ngạo.”
“Anh, chuyện này anh đừng hỏi nhiều nữa.”
“Em là em gái duy nhất của anh, tuy đã thất lạc hơn mười năm nhưng huyết thống không thể chia lìa, có chuyện gì khó xử thì anh sẽ giúp em.”
“Anh, anh phải biết, đối nghịch với Lãnh Ngạo cũng có nghĩa là tự hại mình, còn có thể liên lụy đến cả nhà nữa.”
Thước Lai Diệp đương nhiên hiểu rõ chuyện này, nhưng anh vẫn không thể trơ mắt nhìn em gái mình phải chịu đau khổ được.
“Nhưng em không hạnh phúc!”
“Anh không cần lo cho em, em vẫn có thể chịu đựng được.” Nói xong, Thước Tiểu Khả mới nhận ra những lời này hôm nay cô đã nói lần thứ hai, lần đầu là vừa rồi với Đỗ Uy Lợi.
“Em không thích ở cạnh Lãnh Ngạo nữa thì cứ can đảm nói ra, không cần phải…” Còn chưa nói hết thì cửa phòng bệnh đột nhiên bật mở, Lãnh Ngạo xuất hiện ở cửa, dường như anh đã nghe được cuộc nói chuyện của hai an hem, đôi mắt rét lạnh nhìn chằm chằm hai tay đang nắm chặt của bọn họ.
“Hai người thật hào hứng, chuyện nói


Disneyland 1972 Love the old s