XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 134957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/957 lượt.

ương ở chân thôi, hai tay vẫn còn bình thường, những chuyện đánh răng rửa mặt này tôi vẫn tự làm được.” Lần đầu nhìn thấy hộ lý này cô cũng không có ấn tượng tốt, vừa nhìn đã biết là một người chuyên nịnh hót, cho nên đối phó với loại tiểu nhân này cô có biện pháp của riêng mình.
“Dì Trịnh, nếu dì không nghe lời tôi, tôi sẽ nói với Lãnh tiên sinh là dì ngược đãi tôi, nếu dì nghe lời tôi, tôi sẽ nói tốt cho dì trước mặt anh ta.” Cô liếc dì ta một cái, nói tiếp: “Tự dì suy nghĩ cho kỹ đi.”
Tiểu Trịnh là người gió chiều nào theo chiều ấy, cũng không nghĩ một cô gái mười sáu tuổi có ý gì. Dì ta bất đắc dĩ đập đập tay nói: “Được rồi, tôi đi nấu cháo, cô cẩn thận một chút.”
Thước Tiểu Khả nhanh chóng rửa mặt sạch sẽ, tự chuyển động xe lăn ra khỏi phòng vệ sinh, đi tới cửa sổ kéo màn ra.
Bên ngoài là không khí mát mẻ trong lành, còn có mùi thơm nhàn nhạt, thỉnh thoảng có bác sĩ y tá đi ngang qua lại, quần áo đều trắng tinh, khiến thiên nhiên cũng tăng thêm một loại hơi thở hài hòa.
Chẳng biết từ lúc nào Tiểu Trịnh đã bưng cháo trắng xuất hiện sau lưng cô.
“Thước tiểu thư, cô ăn điểm tâm đi.” Dì ta nịnh nọt nói.
Thước Tiểu Khả nhìn chén cháo kia, nhàn nhạt nói: “Dì để đó đi, lát nữa tôi sẽ ăn.”
Tiểu Trịnh có chút không yên lòng: “Tôi nhìn tiểu thư ăn xong tôi mới yên tâm.”
Tiểu Khả tức giận trợn mắt nhìn dì ta một cái: “Lời tôi nói vừa rồi dì không nghe rõ sao?”
“Vâng vâng, tôi nghe rồi.” Tiểu Trịnh vội vàng lui về phía sau.
Lúc này tiếng gõ cửa lại vang lên, Tiểu Trịnh hỏi: “Ai vậy?”
“Tiểu thư, tôi là Lãnh Bà.” Lãnh Ngạo vẫn không yên lòng để một hộ lý chăm sóc Thước Tiểu Khả, trước khi đi đã cho bà đến bệnh viện giúp đỡ trông nom.
Nghe thấy giọng nói của Lãnh Bà, Thước Tiểu Khả vui mừng nói với dì Trịnh: “Mau mau mở cửa đi.”
Cửa mở ra, Lãnh Bà một thân sườn xám đen bước vào, bà nhìn thoáng qua Tiểu Trịnh, nói: “Cô là hộ lý tiên sinh thuê phải không?”
Tiểu Trịnh mất tự nhiên gật đầu.
“Cô xuống lầu trước đi, tiểu thư là do tôi nhìn cô ấy lớn lên, tôi sẽ chăm sóc tốt cho tiểu thư, có gì cần tôi sẽ gọi cô.” Lãnh Bà đã làm quản gia ở nhà họ Lãnh mấy thập niên, lời nói vẫn tương đối có trọng lượng.
Tiểu Trịnh bĩu môi rời phòng.
Tiểu Khả nhìn thấy Lãnh Bà, tâm tình tốt hơn nhiều.
Lãnh Bà mặc dù là quản gia của nhà họ Lãnh, nhưng mười sáu năm qua cũng đã chăm sóc cô rất tốt, ngoài tình cảm chủ tớ còn có một chút thân tình. Nên lúc Lãnh Bà bưng cháo trắng đút cho cô ăn, cô rất nghe lời ăn từng miếng từng miếng.
Chén cháo ăn xong rất nhanh, Tiểu Khả đưa tay xoa thắt lưng mỏi, nói: “Lãnh Bà, bà mang con ra ngoài chút đi.”
Lãnh Bà đã nghe Lãnh tiên sinh dặn dò qua, nói buổi sáng rời giường nhất định phải ở trong phòng bệnh vì bác sĩ sẽ đến kiểm tra, nên bà cũng không đáp ứng: “Tiểu thư, lát nữa bác sĩ sẽ đến đây kiểm tra, cô cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi.”
“Chỉ là ra vườn hoa phía trước hóng mát một chút, sẽ không sao đâu.” Tiểu Khả ấm ức nói: “Hơn nữa, nếu bác sĩ tới đứng ở đó cũng có thể thấy, lúc đó trở về phòng vẫn được mà.”
Lãnh Bà nhìn cô lớn lên, cũng biết cô đã ở trên đảo quá lâu, vừa mới rời đi đã ngồi yên không được rồi, hơn nữa lời cô nói cũng có lý. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, không khí buổi sáng tốt như vậy, không ra ngoài hóng mát một chút thì rất đáng tiếc.
Cuối cùng cũng không cưỡng lại cô được, bà đồng ý, đẩy xe lăn ra khỏi phòng bệnh.
Tiểu Trịnh vẫn canh giữ ngoài phòng bệnh, thấy Lãnh Bà muốn đưa tiểu thư xuống lầu thì bị dọa đến tái mặt: “Bác sĩ vẫn chưa tới kiểm tra, không thể xuống lầu!”
“Tránh ra!” Lãnh Bà không quan tâm đến dì ta, chỉ nói hai chữ.
“Tôi không tránh!” Tiểu Trịnh kiên trì.
“Lãnh Bà, bà gọi điện cho Lãnh tiên sinh…” Câu tiếp theo vẫn chưa nói hết Tiểu Trịnh đã nói: “Đừng đừng, tôi để hai người xuống lầu là được.”
“Nếu vậy dì còn không mau tránh ra!” Đừng nhìn Tiểu Khả chỉ mới mười sáu tuổi, lúc bắt đầu hung dữ cũng sẽ không nể tình ai.
Tiểu Trịnh không tình nguyện tránh ra, Lãnh Bà đẩy xe lăn thuận lợi đi xuống lầu, dĩ nhiên vệ sĩ phụ trách an toàn cũng không nhàn rỗi, thấy hai người xuống lầu thì lập tức đi theo.
Trong vườn tràn ngập mùi hoa thơm ngát, vài con bướm vờn quanh, Thước Tiểu Khả không chớp mắt nhìn vũ điệu mê người của bươm bướm.
Thật ra vườn hoa trên đảo còn không biết lớn hơn nơi này biết bao nhiêu lần, bươm bướm ở đó so với nơi này còn đẹp hơn biết bao nhiêu lần, nhưng cô vẫn thích vườn hoa và bướm ở đây hơn.
Bởi vì nơi này tràn đầy mùi tự do, là mùi vị cô thích.
Một quả bóng cao su lăn đến chân cô, cô khom người nhặt lên, đang tò mò trái banh này sao lại lăn tới đây được thì thấy một bé trai năm sáu tuổi chạy tới đây.
“Chị ơi, đó là quả bóng của em!” Bé trai nhìn chằm chằm trái bóng trong tay cô.
Thước Tiểu Khả nhìn bé trai mập mạp trước mắt, muốn trêu chọc một chút, “Quả bóng này cũng không có viết tên, sao chị biết được nó có phải của em hay không?”
Bé trai đảo mắt nói: “Nếu quả bóng này không viết tên thì chứng tỏ nó cũng không phải là của chị, sao chị lại có thể ô