Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
ời, đẩy người ta đến chỗ chết.
Hiện tại Tông Nguyên đang chờ thời cơ, một khi cổ phiếu có biến động lạ, anh phải nhanh chóng điều chỉnh. Vì khi bán ra cổ phiếu, nguy hiểm lớn nhất là đồng nhân dân tệ tăng giá, chỉ cần một phút bất cẩn, cổ phiếu của quỹ đầu tư sẽ tụt lại phía sau, đến khi ấy chẳng những không có một vị trí tốt trên bảng xếp hạng chứng khoán mà ở vị trí thấp cũng bấp bênh. Thị trường chứng khoán quả là tàn khốc.
Thời gian này, Tông Nguyên không có nhiều thời gian để ý đến tâm trạng của Lệ Sảnh. Cho nên nhìn thấy cô vợ yêu quý luôn vui vẻ rạng rỡ nay chuyển sang lo lắng căng thẳng, anh cho rằng tâm trạng của phụ nữ cũng giống như giá của cổ phiếu hạng A, lên xuống thất thường, không có gì đáng lo.
Lâu lắm rồi Tông Nguyên mới có một ngày nghỉ, không phải họp hành hay làm báo cáo đầu tư, dành trọn thời gian ở bên gia đình. Anh lên kế hoạch đưa cả nhà ra vùng ngoại ô chơi cho tinh thần thoải mái. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng anh quyết định đến phía Bắc Cửu Thủy ở khu Lao Sơn, lúc này cảnh sắc thiên nhiên ở đấy đẹp như chốn thần tiên, bầu trời xanh biếc, nước suối trong veo, nhìn thấy tận đáy. Cả buổi sáng anh hào hứng chuẩn bị đồ ăn thức uống… Đến lúc gần xuất phát, Lệ Sảnh lại nói:
- Em hơi khó chịu trong người, em không đi đâu.
Anh bỏ túi đồ xuống:
- Em không khỏe thì anh không đi nữa, anh ở nhà với em.
- Tại dạo này áp lực công việc lớn, em liên tục tăng ca, không được nghỉ ngơi đầy đủ nên váng đầu. Em ở nhà ngủ bù là được rồi. - Lệ Sảnh khăng khăng bảo Tông Nguyên đưa bà Quyên đi chơi một chuyến, - Thường ngày mẹ ở mãi trong nhà, ngoài đi chợ mua thức ăn ra, mẹ chưa từng đi xa vì không có ai đi cùng mẹ nên đi đâu cũng không vui, hơn nữa giao thông cũng bất tiện. Chả mấy khi có được một ngày rảnh rang, thời tiết lại đẹp thế này, anh phải đưa mẹ đi hít thở không khí trong núi chứ. Em không sao đâu, em ở nhà nằm nghỉ một chút rồi dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm…
Nghe Lệ Sảnh nói có lý, Tông Nguyên không phản đối gì cả. Anh quay sang hỏi ý kiến bà mẹ, bà bằng lòng. Thế là Tông Nguyên lái xe đưa bà Quyên đi dã ngoại, còn Lệ Sảnh ở nhà một mình. Sự thật là cô không khỏe, có điều nguyên nhân không đến từ áp lực công việc, mà chủ yếu là do áp lực tâm lý. Cô cảm thấy bản thân mình giống như con gián phải chống chọi lại với nguy hiểm từ nhiều phía nên cô làm gì có tâm trạng đi ngắm cảnh? Vả lại, cô cố tránh né hoặc giảm thiểu những lúc ở cùng một chỗ với chồng và mẹ chồng, vì chẳng may điện thoại réo vào lúc không thích hợp làm cô không kịp trở tay thì tình cảm gia đình sẽ bị ảnh hưởng.
Lúc này Lệ Sảnh cũng không thể gặp Quảng Vận. Tuy Cục trưởng có tới hàng tá người tình nhưng cuối tuần lão cũng phải dành thời gian cho người thân trong vai trò một ông chồng tốt, thích hưởng thu niềm vui trong cuộc sống gia đình. Dù sao người gần sáu mươi tuổi, vẫn nên giữ hình ảnh đẹp trong mắt con cháu. Hơn nữa cô cũng khó nắm bắt lịch trình của Tông Nguyên, ngộ nhỡ đi được nửa đường, đột nhiên anh nhớ ra điều gì đó rồi quay về thì sao? Cô không thể để anh về đến nhà mà không trông thấy cô đâu, không thể để anh cho rằng anh lấy phải người vợ hay bịa chuyện.
Lệ Sảnh không ngủ bù vì cô không thể nào chợp mắt được. Cô tự giác làm việc nhà mà không cần thuê người giúp việc theo giờ. Mấy tiếng đồng hồ, cô tỏ ra hết sức hoạt bát và năng động, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ. Dĩ nhiên, cô chủ yếu dọn dẹp phòng ngủ và thư phòng của hai vợ chồng bởi mẹ chồng không dọn dẹp những phòng này. Bà Quyên là người rất nguyên tắc, Lệ Sảnh không thích bà bước chân vào không gian riêng của hai vợ chồng, hơn nữa bà cũng lo mình già cả mắt mũi lèm nhèm nhỡ lại làm sai việc gì đó nên bà không vào. Còn không gian chung của cả ba người thì không cần Lệ Sảnh động tay, ngày nào bà cũng lau chùi sạch sẽ. Sau khi tổng vệ sinh, Lệ Sảnh xâu kim chỉ khâu mấy cái cúc áo cho chồng, tiếp đến cô đi chợ mua thức ăn, chuẩn bị bữa tối. Cô nghĩ, hai người đi chơi cả ngày, chắc hẳn buổi trưa chỉ ăn uống qua quýt, mình phải nấu bữa tối thịnh soạn làm ông xã bất ngờ.
Quả nhiên, khi Tông Nguyên đưa bà mẹ đi chơi về, vừa bước vào nhà, anh đã nhìn thấy phòng ngủ có những điểm nhấn tinh tế bằng các vật trang trí nho nhỏ; đống giấy tờ chất cao như núi trên bàn làm việc trong thư phòng cũng được sắp xếp trật tự, ngăn nắp. Lệ Sảnh mặc bộ quần áo ở nhà, ấm áp và mềm mại. Cô lúi húi trong bếp, trên bàn bếp tỏa ra mùi thức ăn thơm phức và cả người cô cũng toát lên một mùi hương quyến rũ… Trái tim anh đang bị đè nặng bởi vốn cổ đông và thứ hạng cổ phiếu, bỗng trở nên dịu êm như muốn hòa tan vào hạnh phúc. Anh thầm nghĩ: Hóa ra cuộc sống vẫn rất tươi đẹp.
Lần ra manh mối
1
Trước khi gặp Quảng Vận, Lệ Sảnh đã hẹn gặp Tích Tích. Lần trước Tích Tích nói “vĩnh viễn không gặp lại nhau nữa”, Lệ Sảnh cảm nhận được sự khinh miệt từ ánh mắt của cô vì không muốn ngồi cùng người tình của chồng mình, dù chỉ một phút. Nhưng khi Tích Tích nghe Lệ Sảnh thông báo “tôi đã tìm đượ