Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.

át lên nụ cười ấm áp.
Tiếng chuông cửa chợt reo lên. Bà Quyên thầm nghĩ, ai nhỉ? Chắc chắn không phải Tông Nguyên rồi, con trai không về nhà vào giờ này. Bà ra mở cửa thì thấy một người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi, trông dáng vẻ đoan trang nhưng ánh mắt sắc sảo ghê gớm.
- Xin hỏi, đây có phải là nhà của Chu Lệ Sảnh không?
- Đúng rồi, bà là?
- Tôi tìm cô ta nói chuyện, làm phiền bà gọi cô ta một tiếng. - Mẹ Xuân Phong đi thẳng vào vấn đề.
Bà Quyên mời khách vào nhà rồi quay đầu vào trong gọi con dâu. Chừng ba phút sau, Lệ Sảnh mặc bộ quần áo ở nhà, lờ đờ bước ra từ phòng ngủ. Vừa nhìn thấy mẹ Xuân Phong ngồi nghiêm chỉnh ở trên ghế sofa, tim cô như bắn ra khỏi lồng ngực. Lệ Sảnh có cảm giác như có người dí súng vào lưng khiến cô không thể động đậy.
- Cháu chào cô. - Lệ Sảnh ân cần chào hỏi.
- Cô chính là Chu Lệ Sảnh? Là bạn… của Xuân Phong? - Mẹ Xuân Phong liếc nhìn bà Quyên, cô không thốt ra hai từ “người tình”.
Lệ Sảnh dè dặt hỏi:
- Cô… sao cô lại đến đây?
- Tôi đến cơ quan tìm cô, họ bảo cô nghỉ nên tôi tới đây. Với lại nói chuyện này ở cơ quan cũng không tiện, nên nói ở nhà thì tốt hơn. - Mẹ Xuân Phong vừa nói vừa đảo mắt nhìn xung quanh một lượt. Với kinh nghiệm của mình, bà đoán bà Quyên không phải là người giúp việc song và vẫn cố ý hỏi:
- Bà ấy là người giúp việc của nhà mình à?
Bà Quyên nghe thấy lời này nhưng vẫn bình thản. Lệ Sảnh lúng túng trả lời:
- Không không. Đây là mẹ chồng cháu.
- Mẹ chồng của cô? Ồ, tôi ngạc nhiên quá đấy, người già thì làm việc, trong khi con trẻ lại nằm nghỉ, đó là phép tắc gì vậy? - Mẹ Xuân Phong liếc nhìn Lệ Sảnh một cái rồi gật đầu. - Ừm, cuộc sống thoải mái quá, nhưng sao tôi thấy kỳ cục thế nào ấy? Ở nhà tôi, tuyệt đối không có chuyện này, con dâu mà dám cư xử với tôi như vậy thì đã sớm bị đuổi ra khỏi cửa rồi.
Đây không phải là chủ đề chính của chuyến viếng thăm Lệ Sảnh nhưng vì trong lòng mẹ Xuân Phong chứa đầy nỗi căm hận nên lời lẽ của bà cũng không mấy thiện cảm, liên tục ném cho Lệ Sảnh những câu đau điếng. Lời nói của bà như nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lệ Sảnh làm cô càng thêm phần lúng túng, vội vàng lái sang chủ đề khác:
- Cô ơi, cảm phiền cô đợi cháu một chút, cháu vào trong thay quần áo rồi sẽ ra nói chuyện với cô kẻo thất lễ quá.
Lệ Sảnh về phòng ngủ, hai phút sau cô quay ra, mặc áo khoác chống nắng và xách túi. Cô nói với mẹ Xuân Phong:
- Cô ơi, đi thôi. Chúng ta ra ngoài ngồi đi, cháu mời cô uống cà phê.
- Ra ngoài làm gì? Trong nhà thiếu cốc cà phê sao? Hơn nữa tôi không thích uống cà phê, cứ nói chuyện luôn ở đây đi, dù sao cũng không có người ngoài mà, đúng không? - Mẹ Xuân Phong liếc sang bà Quyên.
Bà Quyên pha trà xong, bưng lên, nghe thấy vậy liền đỡ lời:
- Lệ Sảnh, khách tới nhà, sao lại đưa ra ngoài chứ? Mẹ đi chợ mua thức ăn đây, hai cô cháu cứ ngồi nói chuyện nhé.
Lệ Sảnh đành gật đầu, cô tiễn mẹ chồng ra cửa rồi quay vào đóng cửa lại.
- Cháu thực sự không ngờ cô tìm được đến đây, rốt cuộc cô muốn thế nào? - Lệ Sảnh ngồi ở chiếc sofa đối diện, giọng nghẹn ngào, - Cô làm thế này, không phải là muốn bức tử cháu ư? Là Trần Tích Tích bảo cô đến đúng không? Chị ta thực là người không đáng tin.
- Ai cho phép cô gọi họ tên con dâu tôi như thế, cô có xứng không? Tôi nói cho cô biết, chuyện này không liên quan gì tới Tích Tích, là tự tôi muốn đến. Con trai tôi mượn tiền rồi đưa cho người khác, đến nay chẳng rõ số tiền đó đã đi đâu, khiến cho gia đình người cho vay lâm vào cảnh khốn cùng, còn gia đình tôi thì chẳng khác nào bị đá tảng đè lên người. Với tư cách là mẹ của Xuân Phong, tôi muốn truy hỏi về số tiền đó thì có gì không hợp lý? Con dâu tôi quá hiền lành, nó tha thứ cho cô nhưng điều đó không có nghĩa là tôi cũng tha thứ cho cô. Bên luật sư tư vấn cho tôi, trước khi số tiền đó mất tích, nó vốn thuộc về tài sản chung của con trai và con dâu tôi, Xuân Phong tự tiện tặng cho người khác nên kiểu tặng này không có hiệu lực, hiểu chưa?
- Cháu đã nói chuyện với con dâu cô rồi, cháu thực tình không nhìn thấy số tiền đó. Con trai cô, anh ấy không đưa số tiền đó cho cháu. Cô muốn cháu làm thế nào thì mới chịu tin cháu đây? - Lệ Sảnh đau khổ muôn phần.
- Suy cho cùng Xuân Phong có đưa tiền cho cô hay không thì trong lòng cô hiểu. Tiểu Sảnh, nghe tôi khuyên một câu, cô không được làm chuyện như vậy, cũng không được kiếm tiền kiểu đấy, những đồng tiền kiếm được không chính đáng, sớm muộn gì cũng của thiên trả địa mà thôi. Cô không sợ gặp báo ứng sao?
- Cô, sao cô không chịu tin cháu chứ?
- Cô có cái gì để chứng minh sự trong sạch của mình? Chứng minh cô không lấy số tiền đó?
- Vậy cô có cái gì chứng thực cháu lấy số tiền đó?
- Vì không đưa ra được chứng cớ nên tôi mới cất công tới chỗ cô. Bằng không, tôi còn ngồi nghe cô nói nhảm sao? Cô cho rằng tôi rỗi hơi đến đây kiếm chuyện chắc? Tôi không lãng phí thời gian với cô, tôi cho cô một tuần, cô suy nghĩ kỹ rồi liên lạc với tôi, tôi không muốn đến thăm cô lần thứ hai đâu.
Mẹ Xuân Phong rời khỏi nhà Lệ Sảnh, bên ngo


XtGem Forum catalog