Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi
Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.
không thành mô thành món gì vậy nhỉ?
Lẽ nào hai vợ chồng họ sống phung phí, hoang toàng? Ồ, một chút cũng không có nhé. Họ vẫn dùng chiếc tivi Hisense 29 inch, cũ kĩ, mua từ khi kết hôn, đồ gia dụng như máy giặt, tủ lạnh, dùng những bảy tám năm mà chưa hề thay mới. Chiếc điện thoại di động Điền Ca đang sử dụng là chiếc Samsung đời cũ cô mua năm năm trước, có một lần cô sơ ý đánh rơi vào chậu quần áo, hỏng hóc thường xuyên nhưng vẫn dùng đến tận bây giờ. Còn chiếc điện thoại của Lý Dương cũng không khá khẩm hơn là mấy, chính vì thế những lúc gặp gỡ bạn bè, anh rất ngại rút điện thoại ra. Cả cô và anh đều muốn thay điện thoại mới từ lâu lắm rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hai người đành phải bấm bụng dùng tiếp, bởi quả thực là họ còn nhiều khoản chi cần hơn.
Nào là tiền điện nước, gas, xe buýt, điện thoại, dầu đèn mắm muối, thuế thu nhập, khoản nào cũng không thể bỏ bớt được. Nhưng, đây cũng chỉ là những khoản chi tiêu nhỏ nhặt, trong đó còn bao gồm cả phí “tình người” như bạn bè hay người thân lấy vợ lấy chồng, tiền biếu bố mẹ, thăm viếng họ hàng thân thích, năm nào không mất toi đôi ba nghìn tệ thì không xong. Đấy là còn có Điền Ca làm việc trong bệnh viện, nên chi phí khám chữa bệnh không đáng là bao, chứ cứ như các gia đìnn khác, cứ bước chân vào bệnh viện thì ít nhất cũng phải mất đến mấy trăm tệ. Ngoài ra, họ còn một loạt các khoản chi cực kì quan trọng dành cho con cái.
Bây giờ nuôi một đứa trẻ đâu có đơn giản là mỗi bữa tốn thêm nhúm gạo rồi đến cuối năm may bộ quần áo mới như ngày xưa. Mỗi tháng vợ chồng Điền Ca phải đóng cho trường mẫu giáo tám trăm tệ, mà đó chỉ là trường bình thường thôi đấy, chứ còn trường tư thục, trường “quý tộc” thì càng chớ nghĩ đến. Vào dịp cuối tuần, kỳ nghỉ, họ còn phải đóng hoàng loạt phí ngoại khóa cho Ni Ni, đưa con bé tới các lớp đào tạo kỹ năng và năng khiếu cho trẻ, với mức học phí không hề rẻ chút nào. Cho dù chỉ đăng ký hai Iớp thì một tháng cũng mất đứt khoảng bảy tám trăm tệ, nhưng cũng không thể không cho con bé đi học. Điền Ca nghĩ, các trẻ khác đều đăng ký học mà mình không đăng ký cho con bé, đến khi tham gia hoạt động tập thể, đứa này chơi đàn, đứa kia khiêu vũ, trong khi con mình cứ như đứa đần độn, cái gì cũng chẳng biết. Mình nỡ để con bé lớn lên trong tâm lý tự ti ấy sao? Hơn nữa, cô cho rằng, học đàn dương cầm và múa là để bồi dưỡng tố chất nghệ thuật cho con ngay từ nhỏ. Tuy cô không hy vọng sau này con gái sẽ trở thành một nghệ sĩ tài ba ở một môn nghệ thuật nào đó nhưng một cô gái có chút tố chất nghệ thuật thì cũng không có gì là thừa cả. Tuổi thơ của con trôi đi không bao giờ trở lại, bây giờ tiếc tiền, sau này dẫu muốn tiêu tiền cho con bé thì cũng muộn rồi. Trong bệnh viện thuốc gì cũng có, duy chỉ thuốc hối hận là chẳng có thôi. Với lại, cuối tuần cô cũng phải đưa con bé ra ngoài dạo chơi, mở mang tầm mắt, không thể cứ để nó ở dí trong nhà mãi được, người lớn ở nhà cả ngày còn chẳng chịu nổi nữa là trẻ con. Thế nên cô lại tốn thêm một khoản tiền không nhỏ để đưa con bé đi sở thú, đi trượt băng rồi thêm cả chuyện ăn bánh pizza nữa chứ… Từ khi Ni Ni ra đời, con bé đã trở thành cái “máy ngốn tiền” của cả nhà, dù dè dặt chi tiêu tới đâu thì con bé càng lớn càng ngốn nhiều tiền hơn.
Quanh năm suốt tháng, hiếm khi thấy Điền Ca mua cho mình và Lý Dương quần áo mới. Ở cơ quan, Lý Dương phải mặc đồng phục, khi không mặc đồng phục thì anh đã có hai bộ quần áo đủ để thay đổi. Anh khăng khăng giữ quan niệm: đàn ông mặc quần áo sạch sẽ là được, còn chuyện làm điệu làm đỏm là của chị em phụ nữ. Vì thế, Điền Ca cũng chỉ mua những thứ lặt vặt không thể thiếu như bít tất, quần đùi, áo lót… Tuy vậy, về phương diện này, mỗi năm hầu bao của cô cũng mất một khoản không nhỏ. Người lớn mặc xuề xòa một chút không quan trọng, nhưng con cái thì phải đầy đủ. Trẻ con chưa phát triển hoàn thiện về mặt tâm lý, nếu để con mặc quần áo rách rưới giữa đám bạn váy áo điệu đà thì không chỉ ảnh hưởng tới tâm lý của con mà bố mẹ cũng chẳng đẹp mặt gì.
Càng ngày Điền Ca càng có ít thời gian rỗi cho mình, và áp lực cuộc sống cũng lớn hơn rất nhiều. Điền Ca cũng không còn cách nào khác, cô đành phải tư duy theo kiểu “nghìn vàng tiêu hết rồi trở lại”[1'> như thời thiếu nữ để tự an ủi bản thân. Cô cũng như rất nhiều bạn bè xung quanh, sau khi lập gia đình, đều phải đối mặt với những vấn đề thiết yếu của cuộc sống, gắng gượng ứng phó và phiền muộn với biết bao chuyện: con cái mỗi ngày một lớn, học mẫu giáo thì chạy vào lớp Một thế nào? Rồi cấp Hai, cấp Ba, đại học, lại còn chuyện kết hôn nữa, làm sao có nhiều tiền như vậy để cung ứng cho nó?
[1'>Đây là một câu thơ trong bài Tương Tiến Tửu của Lý Bạch
Lúc nào Điền Ca cũng ở trong tình trạng bận tối mắt tối mũi như con kiến chuyển nhà, quanh năm suốt tháng cần mẫn làm việc. Cô cắt giảm chi tiêu, chắt bót từng tí, nhưng khó khăn lắm mỗi năm cô mới để dành được hai ba vạn tệ, ấy thế mà, không do chuyện này thì lại có chuyện nọ, chút tiền nhỏ nhoi ấy lại vỗ cánh mà bay, và rồi tất cả đều quay về con số không một lần nữa.
Có