XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.

ên trong có mấy con cá bé xíu đang tung tăng bơi lội. Cách đó không xa có một giá sách lớn, trên đó có rất nhiều sách.
Nhưng điều khiến Linh kinh ngạc nhất, kinh ngạc tới ngẩn cả người, chính là việc cô thấy trên tường ngay trước mắt mình có treo một bức ảnh lớn. Trong bức ảnh là một cô gái đang đứng cười, ánh mắt tập trung xuống chảo thức ăn bên dưới, có thể nhìn rõ cả hơi nóng bốc lên từ đó. Một tay cô cầm chiếc xẻng đang đảo rau và thịt trong chảo, một tay cầm một lọ gia vị rắc đều lên thức ăn. Điều đáng nhớ nhất của tấm ảnh chính là đôi mắt rạng rỡ và nụ cười của cô gái, dường như mọi vẻ đẹp của bức ảnh đều được đôi mắt và nụ cười ấy hút hết.
Cô gái trong ảnh chính là Linh.
Cô cứ ngây ngốc mà nhìn bức ảnh đó. Nhìn mình trong ảnh, cô thậm chí còn không đoán được thời gian khi tấm hình này được chụp.
Linh định xuống giường, nhưng sức lực của cô dường như đã bị cơn sốt kia hút đi cạn kiệt. Cả người cô uể oải, không còn một chút sinh khí nào cả. Linh nằm phịch xuống, cố đoán già đoán non xem trong lúc mình ngủ đã có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng, như nghĩ ra được một người, cô thở dài. Giường ngủ màu cà phê, căn phòng có tường bằng kính, nhất là bức ảnh kia đã khiến cô nghĩ tới người đó. Vậy mà cô đã suýt nữa quên đi, chỉ có Cường mới sở hữu một căn phòng thế này.
Cô vừa nghĩ ra anh thì cửa bật mở, Cường bước vào, trên tay là một bát thủy tinh lớn đang bốc khói nghi ngút, mà vừa nhìn màu sắc Linh cũng biết đó là cháo bí ngô, món tủ của Cường.
Cường mặc một bộ đồ thể thao màu đen, trang phục yêu thích của anh trong mùa đông, anh vừa nhìn cô vừa cười:
- Ăn cháo thôi
- Sao em lại ở đây? – Linh hỏi, giọng điệu không chút vui vẻ.
- Tất nhiên là anh bắt cóc em về đây rồi – Cường trả lời không giấu giếm.
- Cho em về lại đó đi – Cô nhíu mày.
- Không được. Chừng nào em chưa khỏe hẳn thì đừng nghĩ tới việc rời khỏi đây. Mà kể cả có khỏe thì chưa chắc anh đã cho em đi.
- Em phải về. Em muốn về – Linh lạnh lùng nhắc lại.
Cường đặt bát cháo xuống bàn cạnh giường, nghiêm giọng nói:
- Em cứ rời khỏi căn phòng này một bước thử xem, anh sẽ cho Đại biết mọi bí mật của em.
- Anh… – Linh trợn mắt – Anh không có quyền.
- Anh có quyền. Anh là người yêu của em.
- Ai là người yêu của anh chứ? Chuyện của chúng ta đã kết thúc từ một năm trước rồi – Linh cãi lại.
- Đó là em đơn phương quyết định kết thúc, anh chưa hề nói sẽ kết thúc với em.
- Nhưng còn Như Ý.
- Như Ý… Như Ý… Lúc nào em cũng lấy con bé đó ra làm lá chắn cho mình. Em có thật sự muốn quay về đó vì nó không, hay còn vì một ai khác? – Cường quát lên.
- Em… Anh nói gì vậy? Em đã vì con bé mà làm ra mọi việc như thế này, em không vì nó thì còn vì ai chứ? – Linh hơi bất ngờ trước câu hỏi của Cường, nhưng sau đó vẫn bướng bỉnh cãi lại.
- Em lúc nào cũng tự ý làm mọi việc. Em lo cho nó như thế, sao ngay từ đầu không giữ con bé lại mà nuôi, sao còn mang trả nó cho bố nó làm gì? Anh không thể làm cha nó được sao?
- Anh chẳng hiểu gì hết – Linh thở dài.
- Được rồi, cứ cho là anh chẳng hiểu cái gì đi. Còn bây giờ, anh đã mất cả buổi sáng để nấu cho em bát cháo này, nếu em không ăn hết thì đừng trách anh. Em tự quyết định đi.
- Được, em sẽ ăn – Linh đáp – Nhưng ăn xong rồi anh phải để em về lại đó. Em biến mất như thế, họ sẽ nghi ngờ em.
- Không phải lo chuyện đó. Bây giờ tất cả bọn họ đều cho rằng em đang ở nhà người bà con xa rồi.
- Lần sau anh đừng tự quyết định chuyện của em như thế này nữa.
- Được rồi – Cường dịu giọng. Linh tự xúc cháo ăn còn Cường thì ngồi nhìn cô. Một lúc sau, anh thở dài:
- Em có biết, em như thế này anh đau lòng lắm không?
- Em có sao đâu, chỉ là bị sốt thôi mà – Linh lắc đầu.
- Được rồi, anh còn có chuyện muốn hỏi em.
Linh nhìn Cường lặng thinh. Linh không biết tình cảm của cô dành cho Cường lúc này là thế nào? Cái tình cảm mơ mộng của cô gái mới biết yêu lần đầu dường như đã chết từ lâu rồi nhưng mỗi lần trông thấy anh là cô lại muốn được dựa dẫm vào anh như ngày trước. Cường giờ đây đã khác, không còn dịu dàng như trước, mà thay vào đó là một người đàn ông cương quyết, lạnh lùng và áp đặt. Nhưng cô cũng biết mình không còn là Linh của ngày trước nữa. Cô cũng đã thay đổi rất nhiều. Và có lẽ, thay đổi lớn nhất chính là trái tim của cô. Mặc dù không muốn thừa nhận điều đó, nhưng Linh biết, trái tim của cô đã thay đổi. Thế nên, trước sự quan tâm săn sóc của Cường, cô càng không muốn tiếp nhận, càng muốn chối từ.
- Bây giờ nói thật cho anh biết, trong những ngày anh đi vắng, đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao em lại bị viêm phổi tới nỗi phải nhập viện? – Cường nói.
- Thời tiết lạnh, do em không cẩn thận nên bị thôi mà – Linh giải thích.
- Đến lúc này em còn muốn nói dối anh – Cường cau mày – Vậy những vết trầy xước ở chân và tay em là do đâu?
- Em… Em không cẩn thận nên bị ngã.
- Linh… – Cường nói như quát – Đến lúc này em còn đùa được sao? Hay em nghĩ anh yếu đuối nên không bảo vệ nổi em?
- Thôi, bỏ qua đi… – Linh thở dài.
- Bỏ qua? Không đơn giả