XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1241 lượt.

n thế đâu. Em không nói thì anh cũng có thể đoán được, chỉ là muốn nghe tận miệng em nói ra để chắc chắn hơn mà thôi. Những gì người ta đã gây ra cho em, anh sẽ giúp em trả lại gấp năm, gấp mười lần. Anh nhất định không bỏ qua chuyện này, dù đó là mẹ đẻ của anh đi chăng nữa.
Linh im lặng không nói gì.
- Trừ bà ấy ra, ở cái đất Hà Nội này, chẳng còn ai có lý do để làm chuyện đó cả – Cường hằn học – Còn em nữa, em ngốc lắm. Em tưởng em nhân nhượng thì bà ấy sẽ tha cho em sao? Em tưởng em rời xa anh thì bà ấy sẽ để em yên sao?
- Đó là mẹ đẻ của anh. Dù thế nào thì chính bà ấy cũng sinh ra anh, dành hết tình yêu thương cho anh, nuôi anh lớn khôn, anh không nên có thái độ bất hiếu với mẹ mình được. Hơn nữa, em…
- Chuyện này anh sẽ tự biết cách giải quyết. Ai động tới em thì dù là mẹ đẻ của anh, anh cũng sẽ tuyệt đối không tha thứ – Cường gằn giọng.
- Em không đáng đâu…
Cường nắm lấy tay Linh, định nói tiếp thì cửa bật mở, từ ngoài cửa, một giọng phụ nữ lạnh lùng vang lên:
- Nó nói đúng, nó không xứng đáng để anh phải đối đầu với mẹ anh đâu.
Theo tiếng nói, bà Phượng bước vào. Bà lạnh lùng nhìn Linh đang ở trên giường của con trai mình rồi lại đưa mắt sang Cường. Cường giận dữ nói:
- Mẹ còn dám tới đây sao? Cũng được, đỡ mất công con phải tới tìm mẹ.
- Phải, tao tới để tống cổ con hồ ly tinh kia ra khỏi nhà của con trai tao – Bà Phượng hằn học – Mày là con đàn bà hư hỏng, đến tận giờ này vẫn còn nghĩ cách bám lấy con trai tao sao?
- Mẹ im đi… – Cường quát lên.
Rồi anh đứng thẳng dậy, đối mặt với mẹ mình. Anh chưa bao giờ tỏ ra giận dữ như thế. Anh giận mẹ anh vì bà công khai lăng nhục người con gái mà anh yêu. Anh giận mình vì bản thân không biết làm gì để Linh có thể tránh khỏi những lời công kích, thóa mạ nặng nề đó.
- Anh còn dám quát mẹ anh? Con kia nó cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì mà anh dám quát tôi? – Bà Phượng gào lên, xông tới đánh lên người Cường.
- Con nói cho mẹ biết, nếu mẹ còn làm bừa thêm một lần nào nữa, con sẽ không bao giờ tha thứ cho mẹ – Cường giữ tay bà lại, đẩy bà ra.
- Sao, mày lại đổ tội lỗi lên đầu mẹ mày đấy à? Ối giời cao đất dày ơi, tôi có tội tình gì mà ông lại để tôi sinh ra một thằng con bất hiếu thế này? Đẻ nó ra, cho nó ăn, nuôi nó lớn, cho nó nhà cao cửa rộng, để giờ nó vì một đứa con gái mà quay ra quát mắng mẹ nó. Sao số tôi khổ thế này hả trời ơi! – Bà Phượng tru tréo lên, nước mắt cứ thế chảy ra.
- Mẹ thôi đi. Chính cách xử sự thiếu suy nghĩ của mẹ nên bố con mới chán mẹ đấy. Nếu mẹ khôn khéo hơn thì ông ấy đâu có bỏ mẹ, đâu có bênh vực những người đàn bà khác trong khi mẹ chỉ biết tới đánh ghen, rồi chửi bới – Cường xẵng giọng.

- Mày… mày…
- Nếu mẹ không dung túng, thì liệu cô ta có dám cho người tới bắt cóc Linh hay không? Mẹ đừng tưởng con không có mặt ở Hà Nội thì có thể tùy tiện gây chuyện. Còn Hằng, cô ta là người trực tiếp gây ra chuyện này, con sẽ không tha cho cô ta đâu. Mặc kệ cô ta là con cái nhà ai, động tới người con yêu thì đều phải trả giá.
- Mày được lắm. Được, nếu sau này mày ra đường vì con đàn bà kia, lúc đó cũng đừng chạy tới tìm mẹ mày. Tao coi như không sinh ra đứa con như mày – Bà Phượng khóc tới đỏ cả mặt, phấn son nhòe nhoẹt, nhưng nước mắt cũng không làm động lòng nổi đứa con trai của bà.
Sau khi chỉ tay vào mặt con trai chửi mắng, bà Phượng rời khỏi nhà riêng của Cường. Cường lấy lại bình tĩnh rồi mới quay sang Linh. Linh không vì những lời lăng nhục của bà Phượng mà tỏ ra buồn, cô đã nghe quen rồi, nhưng khi nhìn vào đôi mắt buồn bã của Cường, cô lại thấy nao lòng. Hôm nay Cường đã vì cô mà có thái độ như thế với mẹ đẻ của anh, điều đó càng làm cô thấy mình bội bạc vì đã không thể yêu anh như anh đã yêu cô, thậm chí là yêu cô rất nhiều.
- Anh Cường – Linh khẽ gọi.
- Không cần suy nghĩ. Mẹ anh cả giận nên mới nói như vậy, đừng bận tâm làm gì. Em phải nghỉ ngơi để lấy lại sức khỏe mới được – Cường đỡ cô nằm xuống rồi kéo chăn đắp cho cô.
- Anh Cường… – Linh nắm lấy tay anh, cảm thấy bàn tay ấy hơi run rẩy.
- Ngủ đi… – Cường nắm lấy bàn tay cô thật chặt – Anh phải làm việc nữa. Ngoan, anh sẽ ở đây thôi, không đi đâu cả.
Linh mỉm cười gật đầu, sau đó nhắm mắt lại.
Anh đi rồi, Linh mới mở mắt ra và thở dài một hơi.
Tại sao chuyện tình cảm lại khó hiểu đến thế? Dù lúc này Cường có tốt với cô bao nhiêu, thì những yêu đương xưa cũ cũng không thể trở về trong trái tim cô được nữa. Những tổn thương ngày xưa đã nguôi ngoai hẳn, vậy mà cô cũng không thể mở rộng lòng để đón nhận lại tình yêu của anh. Hình ảnh Cường ở trong trái tim cô, dường như đã bị một hình bóng khác thay thế. Con người ấy, mỗi khi nhắm mắt lại là hiện ra rõ mồn một trong đầu cô. Từ nụ cười rất ấm, từ đôi mắt rất sâu, từ những đường nét trên gương mặt, tất cả đều hiện lên rõ ràng. Cô đã từng rất căm ghét con người ấy, nhưng tại sao bây giờ tình cảm lại xoay chuyển như vậy?
Một lần nữa Linh tự hỏi, cô đã yêu người đó thật sao?






Anh yêu