Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341237

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.

em!
Trong suốt năm ngày tiếp theo, Cường gần như không rời khỏi cô một bước nào. Anh nấu cho cô ăn, làm việc ngay tại phòng ngủ của mình. Đến hôm thứ ba, anh còn lái xe đưa cô đi dạo trong thành phố một vòng. Được Cường chăm sóc mấy ngày, Linh khỏe hẳn ra, sắc mặt cũng hồng hào trở lại.
Đến ngày thứ sáu, Cường phải chạy tới công ty để giải quyết ít việc tồn đọng. Khi anh về tới nhà thì Linh đã ra khỏi giường và đang dọn dẹp nhà cửa. Anh vội vàng bắt cô trở lại phòng, nhưng Linh từ chối, sau đó còn đề nghị anh đưa cô đi siêu thị. Tối nay cô muốn vào bếp, tự tay nấu nướng cho anh ăn.
Ban đầu Cường hơi kinh ngạc, nhưng sau đó anh cũng đồng ý. Đợi cô thay bộ đồ anh mới mua, hai người đi siêu thị, vui vẻ giống hệt như một đôi vợ chồng trẻ mới cưới vậy.
- Anh thích ăn món gì để em làm?
- Vậy quyết định ăn lẩu nhé! Em thích ăn lẩu gì?
- Lẩu nấm – Linh nói gần như không tốn thời gian suy nghĩ.
- Ừ, thì lẩu nấm – Cường gật đầu đồng ý.
Cả hai về tới nhà, trong khi Linh bắc bếp chuẩn bị nồi lẩu thì Cường cắm hoa. Sau đó anh phụ cô nhặt rau. Hai người làm rất vui vẻ, thỉnh thoảng Cường lại làm trò cười khiến Linh cười không ngừng. Lâu rồi Cường mới lại có cảm giác vui vẻ như thế. Đây chính là điều mà anh vẫn mong mỏi, một không khí ấm cúng của gia đình, vợ nấu bếp, còn chồng lăng xăng phụ giúp ở bên cạnh. Trước đây khi ở Cali, anh và Linh cũng từng vui vẻ như thế, vui vẻ tới nỗi những người phụ việc trong nhà hàng phải ghen tị.
Bàn ăn thịnh soạn được dọn ra, Cường còn khui một chai rượu vang để hai người cùng uống. Rượu vang làm Linh đỏ hồng cả má khiến Cường cũng phải ngây ra.
- À, em định ngày mai trở về nhà bác Phương – Giữa bữa ăn, Linh đột ngột đề nghị.
- Em đã khỏe hẳn đâu? – Cường có một chút không đành lòng.
- Em khỏe lắm rồi – Linh cười – Em phải quay về đó còn chuẩn bị về quê nữa, tuần sau là Tết rồi.
- Bao giờ em rời khỏi đó? – Cường chợt hỏi.
- Chắc là hai, ba hôm nữa. Em cũng không thể cứ thế đường đột đi ngay được.
- Ừ…
- Không biết mấy ngày nay tình hình Như Ý thế nào? – Hôm nay anh vừa gặp Đại, nó nói đã tìm người giúp việc mới rồi – Cường kể.
- Thật sao? – Linh kinh ngạc – Người đó là ai? Có làm được việc không?
- Anh không hỏi kỹ, nghe nói là tìm qua trung tâm giới thiệu việc làm. Một người trung tuổi.
- Mấy người tìm qua trung tâm giới thiệu việc làm chẳng mấy ai đáng tin. Em chỉ sợ lại không chăm sóc tốt được cho Như Ý.
- Em không cần lo, nghe Đại nói thì người này cũng thạo việc lắm, chỉ là…
- Là sao? – Linh tò mò khi Cường bỏ lửng câu nói.
- À… – Cường cười – Nó nói hơi nhớ cô đầu bếp cũ…
Linh lặng thinh trước câu nói nửa đùa nửa thật của Cường.
- Em không tin sao?
- Em không quan tâm. Anh ta mà nhớ em mới lạ đó.
- À, ý nó là nó nhớ những bữa cơm em nấu. Chắc ăn ngon quen rồi, giờ người khác nấu dở quá nên không ăn nổi – Cường cười.
- Làm người, cũng không nên quá kén chọn – Linh gắp tiếp thức ăn cho Cường.
- Anh thấy rất ghen tị với nó, ngày nào cũng được em nấu cơm cho ăn…
- Cô bạn gái anh ta đang hẹn hò cũng nấu nướng khá lắm. Nhưng mà em không thích cô gái này lắm, mặc dù cách ăn nói, cư xử làm người ta nghĩ cô ta hiền, nhưng em lại thấy không phải lúc nào cô ta cũng hiền lành, ngoan ngoãn như thế.
- Em ghen đấy à? – Cường chống đũa hỏi vu vơ.
- Em lo cho Như Ý thôi vì dường như bác Nguyệt đã chấm chị ta làm con dâu.
- Cũng chưa chắc… – Cường nhún vai.
- Sao không?
- Anh thấy Đại nó đang hẹn hò với một cô gái khác nữa mà. Ở Cô Tô, hai người họ quấn quít với nhau lắm, đêm nào chẳng tách ra đi riêng. Nghe nói cô gái này viết văn, xinh đẹp và rất lãng mạn.
Linh tỏ vẻ không quan tâm:
- Anh ta hẹn hò với nhiều người lắm, chẳng biết đâu được, cũng chẳng biết anh ta có thật lòng với ai trong số đó không?
- Đại là bạn thân của anh nên anh hiểu tính nó mà. Cũng chẳng hiểu sao đàn bà, con gái thấy thế mà vẫn bám riết lấy nó?
- Anh ta có tiền, lại có tài ăn nói, đàn bà dù yêu bằng mắt hay bằng tai thì cũng không thoát khỏi lưới tình của anh ta. Mong là sau này anh ta cưới được một cô vợ không quá tệ.
- Ừ… – Cường mỉm cười, nhưng sự thay đổi trong thái độ của Linh sau khi nghe anh nói về Đại đã không thoát khỏi đôi mắt tinh tường của anh.
Quả đúng như lời Cường nói, gia đình ông bà Phương đã rối tung lên ngay sau khi Linh vắng mặt. Bà Nguyệt một lúc phải chăm hai đứa cháu, Lâm đã trở về công ty, ông Phương phải vào bếp nấu ăn cho cả nhà.
Sang ngày thứ ba, Đại buộc phải tới trung tâm giói thiệu việc làm tìm thuê một người giúp việc mới. Sau khi lựa chọn kỹ càng, anh đã chọn được một phụ nữ ngoài năm mươi tuổi. Cũng may, đó là một phụ nữ hiền lành, thật thà, lại có nhiều kinh nghiệm chăm trẻ con nên anh cũng yên tâm phần nào.
Nhưng việc khiến anh đau đầu nhất chính là Như Ý bắt đầu biết lạ người, con bé khóc ngặt nghẽo mỗi khi được bà Năm – tên người phụ nữ giúp việc mới – bế. Phải đến tận hai hôm sau nó mới quen dần và thôi không khóc nữa. Đúng lúc ấy thì Linh quay về.
Vừa


Insane