Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em
Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
sẽ lại mang nó đi trong trường hợp gia đình anh không chấp nhận nó. Trước khi anh Đại đặt tên con bé là Như Ý, thì em gọi con bé là Thiên Ý.
- Vậy tại sao em không nói cho anh trai anh biết mẹ của Như Ý là ai? – Minh lắc đầu thở dài – Em định một mình ôm bí mật này cả đời sao?
- Em đã nghĩ rằng, nếu anh ấy tha thiết muốn tìm mẹ của Như Ý thì có thể em sẽ nói ra. Nhưng anh ấy thậm chí còn không coi trọng điều đó, anh ấy không cần quan tâm mẹ đứa bé là ai, nên em cũng không muốn nói – Linh bặm môi, lắc đầu.
- Sau vẻ xấu xí, quê mùa, cũ kỹ, không ngờ em lại là một con thiên nga đẹp và đầy kiêu hãnh – Minh cười – Anh được một đầu bếp đại tài phục vụ miễn phí mấy tháng liền, thế mà lại không nhận ra. Chị Nhật Lệ lúc nào cũng khen ngợi và tự hào vì có một cô em gái xinh đẹp và giỏi giang như em.
-Với em, chị ấy vừa là chị, lại vừa là mẹ. Khi bố mẹ em qua đời, em mới chỉ mười tuổi. Chính chị ấy đã tự bỏ học, lên thành phố kiếm việc và nuôi em. Khi em vào cấp ba, chị ấy đón em lên Hà Nội để hai chị em được ở cùng nhau. Khi ấy chị ấy là một đầu bếp của một nhà hàng nhỏ, và em bắt đầu học nấu ăn với chị ấy ở đấy. Trước đây, bố em là một đầu bếp, và chúng em có tình yêu đặc biệt với nghề đầu bếp. Năm em học lớp mười một, cuộc thi Master Chef được tổ chức ở Việt Nam. Chị ấy khuyên em dự thi. Chị ấy muốn em đi học một cách bài bản, chỉ có như vậy hai chị em mới có thể đòi lại những gì mà người ta đã lừa lấy đi của bố em, đẩy gia đình em vào cảnh sa cơ lỡ vận. Dưới sự trợ giúp của chị ấy, em đoạt được danh hiệu Vua Đầu Bếp, nhận được học bổng đi Mỹ. Em cứ nghĩ rằng, sau khi về nước, em và chị ấy sẽ có một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, không ngờ… Được rồi, giờ tới lượt anh đó. Nói đi, anh về đây làm gì vậy? Em cứ nghĩ là anh nói đùa? – Linh quay sang nhìn Minh.
- Anh nhớ em – Minh cũng nhìn thẳng vào mắt cô, đáp ngay.
Linh sững lại một chút, sau đó bối rối quay đi, cười gượng gạo:
- Lý do bất ngờ đấy.
- Em không tin sao? – Minh thất vọng hỏi lại.
- À…
- Anh chỉ về để được nhìn thấy em thôi. Sáng mai anh sẽ lại về Hà Nội. Anh sợ nếu như lần này anh không tới gặp em, chẳng biết đến bao giờ mới có cơ hội gặp lại nữa – Minh thẫn thờ nói, anh ngẩng đầu nhìn ra phía dòng sông. Dòng nước trong vắt khiến lòng anh càng thêm mênh mang.
- Anh Minh, đã có chuyện gì vậy? – Linh nhìn vào mắt anh, nghiêm túc hỏi. Dường như cô cảm nhận được chuyện gì đó không ổn đang xảy ra với Minh.
- Không có gì… – Minh vỗ nhẹ lên đầu cô cười bâng quơ – Dọa chơi em thôi. Ra Tết anh phải đi thực tập nên bận rộn mà, đâu có thời gian chạy về đây tìm gặp em chứ. Mà em thì nhất định là không bao giờ tự chạy đi tìm anh rồi, đúng không?
- Thật là không có chuyện gì chứ?
- Ừm, quê em đẹp thật đó, đúng như chị Lệ nói. Nhưng mà vẫn không biết có gì ngon như chị ấy kể không?
- Từ đầu em đã nói không rồi mà… À, cũng có một món, món này dù là nhà hàng năm sao của anh Đại cũng tìm không ra đâu… – Linh cười bí hiểm.
- Món gì? Có món gì mà ở đó không có chứ? – Minh tò mò – Dù em muốn ăn tổ yến, bào ngư, tay gấu, sụn vi cá mập thì ở đó cũng có thể phục vụ cho em.
- Ruốc cá voi, có không? – Linh nháy mắt tinh nghịch hỏi.
- Hả? Sông này nuôi được cá voi luôn hả? – Minh trêu lại.
- Tất nhiên là cá voi ngoài biển rồi. Nhưng có thể đông lạnh rồi mang về mà. Món này đặc biệt lắm, chỉ có ở quê em mới có thôi.
- Không phải chứ?
- Không tin thì trưa nay em sẽ cho anh ăn.
Dưới ánh nắng mùa xuân ấm áp, giữa biển hoa vàng tươi, giữa nhàn nhạt hương hoa và vị cay cay của ngồng cải, Linh cười vô cùng rạng rỡ, màu hoa vàng tươi bỗng nhạt nhòa hẳn đi trong mắt anh. Giờ phút này, Minh nhìn theo dáng cô cảm giác như đang ngắm một nàng công chúa vừa bước ra từ trong câu chuyện cổ tích cũ kỹ. Nụ cười ấy ấm hơn cả nắng mặt trời, làm lòng anh đột nhiên thoảng thốt, muốn lưu giữ thật kỹ nó vào trong kí ức của mình.
Nụ cười ấy, cả đời này anh sẽ chẳng thể quên.
Hội làng
Khi cả hai về tới nhà, thím Mơ vẫn còn đang lúi húi ở ngoài sân giếng. Linh cất tiếng nói:
- Chú ăn cơm luôn bên nhà thờ họ à thím?
- Ừ. Mọi người tập trung ăn rồi chuyển đồ ra sân bãi luôn. Các cháu cũng sang đấy ăn luôn đi.
- Thôi ạ, cháu ở nhà nấu cơm thôi. Các em đâu ạ?
- Nga dẫn anh Minh ra cây khế ở cuối vườn, anh ấy cao, bảo anh ấy hái cho chị mấy trái khế to vào nhé! Còn Ngọc, ra vườn hái rau sống cho chị. Nhổ xà lách, rau mùi, rau răm, đào ít gừng nữa…
- Vâng – Cả hai đứa đều đồng thanh dạ ran.
Sau đó cô em tên Ngọc chạy ngay vào trong bếp cầm ra một cái rổ tre và đi ra vườn trồng rau sống đằng trước. Còn cô chị là Nga thì sau một chút bối rối với anh bạn cao lớn đẹp trai của chị họ mình thì cũng không nói không rằng đi ngay về phía vườn sau.
Minh quay lại nhìn theo cô bé, rồi lại nhìn Linh đầy khó hiểu. Linh cười như nắc nẻ:
- Con gái mười bốn tuổi là cũng biết e thẹn rồi, có gì mà anh phải kinh ngạc? Đi đi, nhớ hái nhiều vào đấy.
Minh khẽ “ừ”