Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1222 lượt.
gày mai, tâm trạng Minh lại chùng xuống. Nếu có một điều ước, có lẽ anh sẽ ước thời gian đêm nay dừng lại, ngày mai không bao giờ đến, và anh sẽ ở bên Linh mãi mãi. Càng tiếp xúc với Linh, anh càng thấy Linh đẹp, không phải là vẻ đẹp bề ngoài, mà là một tâm hồn thuần khiết, lương thiện và đầy hòa ái. Lời yêu nói ra lúc này có lẽ đã muộn rồi…
Minh nhìn cô, qua ánh lửa, đôi mắt của cô càng long lanh hơn, phải kiềm chế lắm anh mới không thốt ra câu cuối cùng: “Lần đầu tiên anh biết yêu một người con gái”.
- Không có gì… – Minh lắc đầu – Còn em? Vì sao em cười?
- Vì hiếm khi em thấy anh cười lắm. Anh cười rất đẹp mà.
- Anh ít cười lắm hả?
- Ừm… Chỉ có những lúc chơi với bọn trẻ anh mới chịu cười một chút.
- Từ khi còn nhỏ, anh đã lì lợm như thế. Trên anh là hai ông anh, anh cả là một tượng đài cao sừng sững, cái gì cũng giỏi, học giỏi, đánh nhau giỏi, tán gái cũng giỏi. Anh thứ hai thì hát hay, được đi biểu diễn ở phường, rồi quận, rồi thành phố… Anh hay bị đem ra so sánh với hai anh lắm. Thế nên, lúc nào bản thân anh cũng căng thẳng, căng thẳng tới mức không thể cười nổi. Nhưng bây giờ…
Minh quay sang nhìn Linh, ngập ngừng một chút rồi lại tiếp:
- Anh nghĩ anh sẽ là một người đàn ông tốt, một người chồng, người cha tốt hơn họ…
- Ừ… – Linh nhìn anh gật đầu, đưa tay tẽ ra vài hạt ngô ăn thử sau đó nói – Ngô chín rồi này, anh ăn trước đi.
- Em ăn đi, anh nghĩ anh không làm cái này tệ như gói bánh chưng đâu – Minh lắc đầu và thử bắp ngô mà mình đang nướng.
Linh cũng vươn tay thử một hạt ngô trên bắp anh vừa nướng và gật gù khen một câu.
- Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?
- À… Tất nhiên rồi. Một anh chàng nhìn như siêu mẫu dừng xe trước cổng, sau đó anh ta trèo qua cổng vào nhà, không thèm nhìn cô gái giúp việc đang ngẩn ngơ lấy một lần.
- Anh có nhìn em mà.
- Đó là liếc, không phải nhìn – Linh cãi lại.
- Ừ, thì cũng là đã nhìn rồi. Còn em, quê mùa, nhếch nhác, da đen, lông mày sâu róm, tóc tai xơ xác… Em cũng khéo ngụy trang đấy chứ nhỉ? Mà khuya rồi, sao em còn chưa về ngủ đi? Con gái thức khuya nhiều không tốt đâu.
- Em còn đang chờ – Linh nhìn chòng chọc vào Minh và buông một câu.
- Chờ gì?
- Chờ anh nói ra chuyện của anh.
- Chuyện của anh? Anh thì có chuyện gì chứ? – Minh vờ ngạc nhiên hỏi lại.
- Thật là không có sao?
- Thật.
- Không sao, em có thể chờ… – Linh cười nhẹ tênh rồi lại quay về với bắp ngô của mình.
Minh thấy cô im lặng không nói nữa thì cũng quay về với bắp ngô trên tay mình. Nhưng gặm được vài miếng, chỉ thấy miệng nhạt thếch, anh lại ngừng lại suy nghĩ. Cuối cùng, anh ngẩng đầu đưa đôi mắt đẹp nhìn vào đống lửa bập bùng trước mắt.
- Nếu anh làm một chuyện gì đó rất tồi tệ, thì em có ghét bỏ anh không?
- Còn xem tâm địa anh xấu xa thế nào đã. Thế nào? Anh đã gây ra chuyện động trời gì vậy?
Nhìn vào đôi mắt thản nhiên của Linh, Minh hơi run lên. Mọi cố gắng đè nén sự sợ hãi từ đêm qua tới giờ lúc này hoàn toàn vô nghĩa, Minh cố gắng để giọng nói không trở nên hoang mang:
- Bọn anh đã đánh nhau…
- Ai? Anh với ai? – Linh nhìn chòng chọc vào anh chờ đợi.
- Bọn cùng tổ đua với anh và bọn cùng tổ đua với thằng đã bắt cóc em hôm trước.
- Cái gì? – Linh sững sờ.
- Không cần bận tâm, không liên quan gì tới em đâu – Minh gượng cười – Hai bên ngứa mắt với nhau từ lâu rồi, sự việc lần trước cũng chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.
- Rồi sao? Nếu chỉ đánh nhau bình thường thì anh đã không thế này, đúng không?
- Ừ… đã có người chết – Minh thở hắt ra một hơi, cuối cùng cũng thốt ra điều khiến anh run sợ từ đêm hôm qua.
- Sao? – Linh ngây ra nhìn anh – Không phải anh…
- Ừ, không phải anh – Minh lắc đầu phủ nhận ngay – Nhưng là kẻ trong nhóm anh đã làm đối phương mất mạng và tất cả bọn anh đều có liên quan.
Minh dần dần nhớ lại khung cảnh hỗn loạn và đầy kinh hoàng tối qua. Không phải lần đầu tiên tham gia đánh nhau, cũng không phải lần đầu tiên thấy đổ máu, nhưng hình ảnh của ngày hôm qua đã hằn sâu vào trong tâm trí Minh tới nỗi, chỉ cần nhắm mắt là anh có thể mường tượng ra khuôn mặt méo mó và kinh hoàng của người bỏ mạng.
Không biết là ai đã lấy súng ra. Sau tiếng nổ, Minh cũng cúi người xuống theo bản năng. Và khi ngẩng đầu lên, đã có người nằm xuống, máu từ đầu chảy xuống mặt đường lênh láng. Cho đến tận lúc ấy, Minh mới nhận ra bản thân mình đã dấn sâu vào tội ác đến chừng nào. Nhưng ân hận cũng không thể cứu người đang nằm sóng soài dưới kia sống lại được.
Lần đầu tiên Minh run rẩy khi thấy máu.
Không biết ai là người đầu tiên, nhưng Minh cũng hòa vào đám đông nhốn nháo, bỏ lại tất cả vũ khí nóng, lạnh mà bỏ chạy. Chỉ vài phút sau, tiếng còi cấp cứu hòa lẫn với tiếng còi cảnh sát rú lên inh ỏi, đánh thức nửa thành phố dậy giữa đêm khuya.
Minh sợ hãi và hoảng loạn, cứ thế chạy xe, cố chạy về nơi càng xa tiếng còi của cảnh sát càng tốt. Cho đến khi không còn nghe thấy những âm thanh đầy ám ảnh ấy nữa, anh mới dừng lại, dựng xe, gục xuống ven đường mà thở. Cả người anh