Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341212
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1212 lượt.
Cảm giác rất lạ. Hà Nội đúng là đất của loài cò vạc, làm đêm, chơi đêm, ăn đêm… – Tường Vi gật đầu, buông một câu nhận xét – Càng lúc em càng thấy yêu Hà Nội hơn.
- Hà hà, bén duyên nhanh vậy? Cẩn thận không bị nó trói lại ở đây luôn đó.
- Nếu vậy thì sao nhỉ? Đằng nào thời gian tới em cũng không có ý định rời khỏi đây – Vi nhún vai – À, ngày mai cuối tuần, anh có rảnh không? Mai em định đi thăm vài chùa chiền ở Hà Nội.
- Mai à? Chắc là không được rồi. Anh bận lắm, đầu năm mà. Nhưng em định đi tới đâu, anh có thể cho em vài lời khuyên.
- “Thăng Long tứ trấn”, anh từng nghe chưa? Còn “Thăng Long bát cảnh” nữa… Em từng đọc về mấy địa danh này rồi, muốn đi thăm thú một chút.
- Chà, cô này cũng tìm hiểu kỹ ghê. “Thăng Long tứ trấn” là tên gọi của bốn ngôi đền thiêng án ngữ bốn hướng Đông, Nam, Tây, Bắc của kinh thành Thăng Long cũ, lần lượt là đền Bạch Mã, đền Kim Liên, đền Voi Phục và đền Quán Thánh. Còn “Thăng Long bát cảnh” thì anh không nhớ rõ lắm, nhưng hình như có chùa Bồ Đề ở bên đê Sông Hồng, có tháp Báo Thiên…
- Hồ Lãng Bạc ở đâu?
- À, chính là hồ Tây bây giờ – Đại gật gù – Ngoài “Thăng Long tứ trấn” ra thì còn có “Thăng Long tứ quán” nữa. Em đọc sách chắc cũng sẽ có tên bốn địa danh này.
- Tiếc ghê, giá mà có bản đồ sống như anh hướng dẫn có phải tốt không chứ? – Tường Vi nói đầy tiếc nuối.
- Nhóc nghĩ ai cũng rảnh như nhóc sao? – Đại đưa tay vuốt tóc Tường Vi.
- Xì… Mà tới giờ anh vẫn chưa nói cho em món kia là món gì nha.
- Em thực sự muốn biết hả?
- Tất nhiên rồi. Không lẽ em đi khoe bạn bè, đến lúc chúng nó hỏi tên món đó lại nói là không biết tên sao.
- À thì… chút nữa về tới khách sạn anh nói là được chứ gì.
- Nhớ nha.
- Ừ, nhớ chứ. Mà sắp tới anh cũng bận lắm, nên nếu có việc hãy tìm anh nhé! Rảnh thì anh sẽ gọi nhóc.
- Làm gì mà bận dữ vậy? Anh có phải vào bếp nấu ăn đâu nào?
- Bận lấy vợ – Đại nói nửa đùa nửa thật.
- Thật? – Tường Vi đứng sựng lại, sự hụt hẫng đầy trong ánh mắt.
- Thật – Đại nhún vai – Mẹ anh ốm. Anh cần một người để chăm lo cho gia đình.
Nhìn vào mắt người con trai luôn cười đùa kia, cô biết lúc này anh hoàn toàn nói nghiêm túc. Có lẽ, cũng đã đến lúc anh lập gia đình thật…
- Anh lấy vợ chỉ là vì cần có người chăm lo cho gia đình sao?
- Ừ… Thì là một người đúng nghĩa là “vợ”.
- Nhưng lấy ai?
- Một trong những cô bạn gái của anh – Đại cười cười, dường như anh nhìn thấu được tâm tình của cô gái nhỏ đi bên cạnh mình lúc này.
- Nhưng mà ai kìa?
- Chưa biết. Anh chưa quyết định. Nhưng sẽ sớm phải quyết định thôi.
- Vậy… em… có được tính là một trong những… cô bạn gái của anh không?
- Em hả? Ừ, có. Cũng được đấy, anh sẽ suy nghĩ thêm cả em nữa.
Đại gật gật đầu nửa đùa nửa thật, sau đó anh dừng lại, hai người cuối cùng đã tới cổng khách sạn nơi Tường Vi đang ở.
- Vào đi, ngủ ngon nhé!
- Anh không vào sao?
- Ừ, không. Nghỉ cho sớm đi, mai còn đi thăm thú Hà Nội nữa chứ. Có bị ai bắt nạt thì cứ gọi cho anh – Đại vỗ nhẹ lên vai cô.
Những tiết lộ về cuộc sống riêng sắp tới của Đại làm Tường Vi như đang mơ. Cô gật đầu, chào khẽ anh một câu rồi quay người định đi vào. Nhưng đúng lúc cô định bước đi thì Đại đã nắm lấy tay cô và cúi tới gần sát mặt cô. Thấy anh mỉm cười nhìn mình, mặt cô nóng bừng. Đại hỏi khẽ:
- Game over?
Tường Vi giật mình ngước mắt nhìn anh, đến hơi thở phảng phất mùi rượu của anh, cô cũng cảm nhận được rất rõ. Rồi cô lắc đầu, rõ ràng là phủ định câu đề nghị, hay đúng hơn là một câu hỏi của anh.
Đại cười. Anh nghiêng đầu, ghé sát tai cô nói một câu. Nói xong, anh hôn lên trán cô rồi anh vẫy vẫy tay, rời khỏi cổng khách sạn.
Tường Vi vẫn đứng chôn chân ở đó. Gương mặt đang đỏ hồng của cô rốt cục cũng trở về trạng thái ban đầu, nhưng khi nghĩ tới lời thì thầm của Đại khi nãy, mặt cô chợt tái đi, một cảm giác ghê ghê chạy dọc toàn thân khiến cô phải rùng mình. Sau đó cô vội chạy vào trong, có lẽ lúc này chỉ có giấc ngủ mới có thể làm cô quên đi câu nói ám ảnh đó được.
- Tên của món ăn đó là… “bốc mả”.
Bí mật đầu tiên
- Người đứng phía sau Ẩm Thực Đạo Quán đó chính là hai người đã từng đạt danh hiệu Vua Đầu Bếp hai mươi năm trước ư? – Đại ngẩng đầu nhìn người trợ lý, bản thân anh cảm thấy bất ngờ trước kết quả này.
Xem ra, Linh đã chọn được một nơi học nghề không tệ.
- Đúng thế. Mặc dù là nguồn tin không chính thức, nhưng dường như có rất nhiều đầu bếp có tiếng thường lui tới đây. Nơi này không giống một trung tâm dạy nội trợ bình thường, mà còn là một câu lạc bộ, nơi trao đổi những bí kíp trong nghề nấu ăn nữa.
- Tại sao tôi chưa từng nghe về nó nhỉ?
- Tôi vừa báo đầu bếp đặc biệt của tôi chuẩn bị làm vài món, chắc ông sẽ thích mê. Nhưng phải đợi một chút. Uống gì nhỉ?
- Tùy ông.
- Vậy uống vang đi. Rất phù hợp cho một buổi chiều êm ả thế này. Với lại đầu bếp của tôi cũng không uống được rượu nặng.
- Được – Đại tỏ ý không phản đối.
Nữ phục vụ xinh đẹp của n