Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
ng một trận gió lay.
Vẻ mặt của Linh khi đón nhận thông báo này của anh có thể so sánh như thế. Giống như Nhật Lệ trước đây, cô đón nhận nó hời hợt, hờ hững, như thể việc đó không hề liên quan tới mình.
Nhưng Đại không tin rằng Linh hoàn toàn thờ ơ và bình thản như thế, anh chỉ nghĩ cô biết khống chế cảm xúc một cách hoàn mỹ mà thôi. Nếu cô không có tình cảm với anh, thì cô đã không đón nhận nụ hôn của anh đêm hôm đó.
Đại đã cố gắng để bản thân quên đi phút si mê rồ dại của hai người. Có thể là do anh say, cũng có thể là do tình cảm dồn nén lâu ngày chợt bùng phát nên cả hai đã không thể khống chế được mình. Mặc dù Đại là người sống thoáng trong tình cảm, nhưng anh cũng là người có nguyên tắc. Anh không thích những cô gái liên quan tới em trai hoặc bạn thân của mình. Mà Minh đã hùng hồn tuyên bố rằng Minh yêu cô. Anh có thể không quan tâm tới cảm xúc của người em trai ruột thịt này sao?
Nhưng cho tới lúc này đây, anh biết cố gắng của mình suốt gần một tháng qua hoàn toàn vô ích. Dù anh có tỏ ra hờ hững với cô vào sáng hôm sau nụ hôn ấy, dù anh có cố không nói những lời quan tâm với cô khi lần đầu cô gọi điện cho anh, dù anh có cố gắng không tìm một lý do để gọi điện lại cho Linh, nhưng những điều đó hoàn toàn trở nên vô nghĩa. Anh vẫn thấy trong tim mình có Linh!
Đại hơi thất vọng khi thấy vẻ mặt của Linh như thế, nhưng anh không vì vậy mà chán nản. Anh không bao giờ cảm thấy hả hê hay vui sướng khi những cô gái điên lên vì anh, sẵn sàng buông lời ghen tuông với người khác vì anh. So với những cơn giận phát cuồng kia, anh thích sự điềm tĩnh này hơn. Đó mới là điểm anh muốn có nhất ở người mà anh sẽ yêu thương suốt cuộc đời này.
Không hiểu sao Đại lại có một suy nghĩ rằng, đây mới là người anh đang tìm kiếm, là người phù hợp nhất để làm vợ của anh!
- Em nghĩ Huyền có được không? – Đại cười hỏi.
Linh tỏ ra ngạc nhiên khi thấy anh hỏi như thế. Cô phải có gắng lắm mới để cho mình ở trạng thái tự nhiên nhất khi nghe anh nói sẽ tìm mẹ kế cho Như Ý.
- Em không biết. Anh là người trong cuộc, anh phải hiểu rõ nhất chứ – Cô khẽ nói, từ chối câu trả lời.
- Người ta hay nói phụ nữ có cái nhìn tinh tế hơn đàn ông. Nếu lấy để làm một người vợ, thì anh nghĩ không vấn đề gì. Nhưng còn phải làm mẹ của Như Ý nữa, nên anh không muốn mình đi sai bất kỳ bước nào. Như Ý rất quan trọng với anh.
- Thật hiếm có một người cha như anh. Hy vọng điều đó sẽ không thay đổi, ngay cả khi những đứa trẻ khác ra đời.
- Tất nhiên là không khác rồi. Con cái với anh rất quan trọng, dù mẹ nó không thừa nhận nó, thì anh cũng không bao giờ bỏ rơi con cái của mình. Thế còn cháu em thế nào rồi? Con bé đã đổi tên chưa? Mà em đi thế này, chị em lại đau yếu, ai sẽ giúp chị em chăm đứa bé?
- Bố của Thiên Ý đã nhận nó rồi, cũng đã đổi cho con bé một cái tên rất đẹp. Thế nên em mới yên tâm mà đi chứ.
- Ừm, người đàn ông không dũng cảm nhận máu mủ của mình thì chỉ là một thằng hèn – Đại gật đầu.
Chiếc xe đã tới đầu ngõ lớn, nơi dẫn vào cổng của Ẩm Thực Đạo Quán. Đại tấp xe vào lề đường và dừng xe. Linh mở cửa bước xuống, anh cũng bước xuống theo. Hai người đi vào trong ngõ. Bóng của cả hai đổ dài trên đường, một trước, một sau, chỉ có tiếng bước chân đều đều gõ nhịp.
Thấy Đại quyết tâm theo mình vào tận trong ngõ, Linh cũng không miễn cưỡng từ chối. Nếu anh muốn thì sớm muộn gì cũng sẽ tìm ra, thà cứ giải thích một lần cho xong là hơn.
Đại ngẩng đầu nhìn biển gỗ sơn mấy chữ lớn theo kiểu thư pháp thì rất kinh ngạc. Giờ anh mới biết trong này có một trung tâm dạy nấu ăn mang hơi hướm cổ điển như thế này. Linh mở cổng xong, quay lại nhìn anh như muốn chào thì Đại đã lên tiếng hỏi trước:
- Em ở trong này luôn sao?
- Vâng, em xin được ở nhờ trong này luôn – Linh gật đầu.
- Chỗ này khá đấy. Có lẽ anh sẽ phải tới đây tìm hiểu một chút – Đại gật gật đầu – Anh còn đang định đề nghị em một chuyện, nhưng chỗ này tốt như vậy, chắc là em chẳng chịu rồi.
- Chuyện gì cơ? – Linh tò mò hỏi lại.
- À, anh đang định hỏi xem em có thể tới làm bảo mẫu cho Như Ý một thời gian hay không? Mẹ anh đang ốm, anh định mang Như Ý về nhà riêng để mẹ anh có thời gian tĩnh dưỡng. Nhưng anh lại không yên tâm nếu tìm một cô trông trẻ xa lạ. Anh chỉ yên tâm với mỗi mình em.
Linh đứng im, dường như đang suy tính tới lời đề nghị của anh thật. Sau đó, cô nói:
- Chắc không được rồi anh ạ! Hay là anh cứ tìm một cô vợ ngoan hiền về để chăm cho em bé thì hơn. Đằng nào thì cũng phải cưới mà…
Đại cau mày trước lời nói như châm chọc, mỉa mai của Linh. Thấy anh dùng ánh mắt đó nhìn mình, Linh lặng thinh rồi vội vàng đẩy cổng đi vào. Đại đã nhận ra ánh mắt muốn rút lui đó của cô. Anh chộp lấy tay cô kéo mạnh về phía mình. Một tay còn lại anh vòng ra phía sau, ôm cứng lấy cô, kéo thật sát vào mình. Đại cúi đầu nhìn Linh đang cố giãy giụa trong lòng anh, ánh mắt anh vừa giận dữ, vừa đầy ôn hoà nhìn thẳng vào cô, khẽ nói:
- Không muốn làm bảo mẫu… Vậy, muốn làm vợ anh không?
Linh còn đang bàng hoàng trước hành động thô bạo