Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1201 lượt.

này của anh, cô gằn giọng:
- Không muốn.
- Tại sao không muốn? – Đại vẫn không có ý định nới lỏng tay.
- Không muốn là không muốn.
Đại mỉm cười khiến Linh càng hoảng sợ. Ý định muốn hét lên vừa xuất hiện trong đầu, nhưng cô chưa kịp thực hiện thì Đại đã cúi xuống, bằng một hành động dứt khoát nhất, anh nâng gương mặt cô lên và phủ xuống môi cô một nụ hôn.
Trong đầu Đại lúc này chỉ còn những suy nghĩ rối loạn, không tượng hình. Không giống như bao người khác, cô gái này đã thẳng thắn từ chối anh bằng ánh mắt đầy coi thường.
Lần này không giống lần trước, Linh cắn mạnh vào môi Đại khi anh đang tham lam ngấu nghiến đôi môi cô. Đại bị đau và quá bất ngờ nên đã ngẩng đầu lên, tay nới lỏng, khẽ kêu một tiếng. Nhưng chưa hết, Linh vừa thoát khỏi vòng tay anh đã lập tức vung tay tát anh thật mạnh, ánh mắt cô vô cùng giận dữ trước hành động sỗ sàng của anh.
- Đừng bao giờ đánh đồng tôi với những cô gái quẩn quanh anh!
Linh nói gằn từng tiếng một sau đó dứt khoát đi vào trong, đóng cổng lại.
Đại đứng ở ngoài cổng, vẫn đang ôm má. Mặc dù vậy, anh không tỏ ra bất ngờ, hành động như thế mà không ăn tát mới là lạ. Nhất là với Linh, nếu cô không phản ứng như thế thì cô không còn là cô nữa.
Đại mỉm cười sau đó chậm rãi rời đi.






Tại sao lại không tiếp tục đùa giỡn với anh nữa?
Cường cau mày. Linh vẫn không có biểu hiện gì, nhưng hai bàn tay cô đã siết chặt lại và hơi run lên. Cô không ngốc tới nỗi không nhận ra giọng điệu chua chát trong câu nói đầy giễu cợt ấy.
Cô làm Đại đau sao?
Nhưng bản thân anh có gì mà phải tổn thương đâu? Tình yêu với anh chỉ giống như một trò chơi, và anh không bao giờ là người thua cuộc cả.
- Sao? Anh nói sai gì à? – Đại vờ như không hiểu, sửng sốt hỏi lại.
Suốt bữa ăn, Đại tuyệt nhiên không hỏi tới những chuyện cũ, càng không hỏi tin tức của Nhật Lệ, chỉ chú tâm thưởng thức các món ăn và không ngớt miệng khen ngon. Mặc dù những lời khen của anh nghe vô cùng chân thật nhưng cả Cường và Linh đều nhận ra trong đó không ít ý tứ giễu cợt. Thỉnh thoảng, Đại lại chèn vào mấy câu hỏi vu vơ về cuộc sống của hai người ở bên Mỹ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.
Cuối cùng, trước khi ra về, Đại còn không quên hỏi xin số điện thoại của cô nhân viên rót rượu với lời hứa chắc nịch sẽ mời cô đi uống cà phê sau khi cô tan ca ngay trước mặt Cường và Linh.
***
Cường dừng bước trước cổng “Ẩm Thực Đạo Quán”, dù bây giờ không còn sớm nhưng anh vẫn lưu luyến không muốn chia tay Linh chút nào. Hôm nay, vì cách cư xử lạ lùng của Đại trong bữa ăn nên tâm trạng Linh vẫn không được tốt, cô có vẻ lo lắng nhiều. Mặc dù anh đã cố gắng trấn an cô, nhưng Linh vẫn không cảm thấy khá hơn. Là người quen với sự đấu đá từ trong gia đình tới ngoài thương trường, Cường không đơn thuần như Linh. Anh là bạn thân của Đại từ thời đi học nên anh rất hiểu tính nết con người này. Đại im lặng nghĩa là trong lòng Đại đã có sắp xếp tâm lý vô cùng ổn thoả. Đại im lặng không có nghĩa cứ thế sẽ bỏ cuộc.
- Hôm nay vất vả cho em rồi. Không cần suy nghĩ nữa, đi ngủ sớm đi nhé! Mai anh tới đón – Cường dừng lại, vuốt nhẹ lên tóc Linh, âu yếm nhìn vào mắt cô.
Linh hơi lùi lại, thoát khỏi bàn tay đang định ôm lấy mình. Cô cười lắc đầu:
- Anh không cần đón em đâu. Em sẽ tự đi tới nhà hàng.
-Nếu em không thích tới đó, anh không ép đâu.
- Em học để trở thành đầu bếp, bếp chính là nơi làm em cảm thấy hạnh phúc nhất, làm gì có chuyện em sẽ ghét bỏ nó chứ. Thôi, anh về đi nhé, em vào nhà đây!
Linh vẫy vẫy tay, quay đi.
Cánh tay Cường buông thõng xuống. Linh đã cự tuyệt hành động thân mật của anh rất nhiều lần rồi, có lẽ anh cần phải cho cô thêm thời gian để chấp nhận tình cảm của anh một lần nữa.
Linh đi vào trong. Cánh cổng khép lại, Cường thở dài một hơi rồi lại quay trở ra xe.
Linh vẫn đứng sau cánh cổng cho tới khi nghe thấy tiếng bước chân rời đi của Cường, lúc này cô mới quay đầu định đi về phòng. Nhưng vừa quay đầu, cô đã va phải một thân hình cao lớn không biết đứng ở đó từ bao giờ.
Thấy cô định hét lên, người đó nhanh tay bịt miệng cô lại, một tay vòng qua eo ôm chặt lấy cô khiến Linh không tài nào giãy ra được. Linh đang hoang mang đã chợt nhận ra mùi nước hoa đàn ông rất quen thuộc – Bleu De Chanel for Men – là loại nước hoa mà Đại ưa dùng nhất.
Nhưng tại sao lại là Đại? Làm sao anh lại vào được đây?
Nhận ra Đại rồi nên Linh cũng không cố gắng giãy giụa nữa. Cả hai người cứ thế đứng im lặng trong sân, cho tới khi nghe thấy tiếng động cơ ô tô xa dần. Hơn một phút sau, bàn tay đang bịt trên miệng Linh mới buông ra. Nhưng bàn tay còn lại vẫn đang giữ lấy eo cô, dường như không hề có ý định buông. Linh nghe thấy bên tai một tiếng thở dài rất khẽ. Cô vội đẩy anh ra và lùi lại, đúng là Đại rồi. Anh vẫn mặc y nguyên như hồi chiều, mái tóc ướt đầm sương, dường như anh đã đợi cô ở đây rất lâu rồi. Cô nhíu mày nhìn anh, không nhịn được hỏi:
- Sao anh lại vào đây được?
- Em tưởng ngoài t