Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.

uá khứ mà anh rất muốn quên đi. Anh dọn ra ở riêng sau khi vào đại học, ra nước ngoài sống cũng chỉ vì không muốn nhìn thấy mặt mẹ anh. Dù trong lòng có yêu thương mẹ mình bao nhiêu, nhưng anh không thể tha thứ được cho bà, nhất là khi anh phải chôn chặt điều đó tự đáy lòng, không dám hé răng nói với ai, kể cả Linh, người mà anh yêu thương nhất. Anh sợ Linh biết chuyện rồi sẽ khinh ghét mẹ anh và rời xa anh.
Quá khứ chợt bị xới lên như một luống ruộng cày bừa bộn!



Thương tổn của em cũng là nỗi đau của anh


- Cô ta là con gái người tình của mẹ anh đó. Anh nghĩ khi biết tin đó, cô ta còn ở bên anh sao?
Cường như không còn nghe thấy lời của Hằng nữa, càng không muốn bắt bẻ thực hư trong lời nói của cô ta. Quá khứ và hiện tại như một bộ tranh ghép hình rời rạc, nhưng cuối cùng nó vẫn khớp lại với nhau một cách mạch lạc không thể tưởng tượng nổi. Là duyên hay nghiệt? Anh và Linh, những đứa trẻ của số phận cuối cùng lại tới với nhau. Quá khứ bị che đậy cuối cùng cũng đã tróc ra thành từng mảng nham nhở, như những vết thương chặng chịt trong tâm hồn mỗi người, anh và cô.
Em có biết chuyện này không Linh? Hay đó mới là lý do để em rời xa anh? Nếu tất cả là sự thật, chúng ta liệu có thể bỏ qua quá khứ mà quay lại với nhau, quên đi hết thảy và tới một nơi thật xa hay không? Anh phải làm gì để làm em quên đi được nỗi hận thù mà em vẫn đau đáu trong lòng kia? Anh phải làm gì để em được sống vui hơn, không phải lo lắng về quá khứ nữa? Anh phải làm gì để giúp em gánh hết nỗi đau này?
Cường cười nhưng nước mắt lại tràn ra trên mặt. Anh ngửa mặt cười, cười lên sằng sặc khiến cho Hằng và anh chàng bartender kinh hãi, không biết anh bị làm sao nữa. Nhưng rồi họ thấy anh gục đầu xuống tay, và khóc nấc lên. Hằng muốn làm gì đó để an ủi anh, nhưng lại không biết làm gì khi thấy vẻ yếu đuối của người đàn ông mà cô vẫn luôn rất yêu.
***
Trách ai đây? Cô bước vào cuộc đời Đại chưa lâu bằng cái thai trong bụng Huyền, cô nghiễm nhiên trở thành kẻ dư thừa chứ không phải Huyền. Trách số phận trêu ngươi sao? Cô vốn là kẻ không được số phận ưu ái từ lâu lắm rồi.
- Nếu chị cưới anh ấy, các anh chị làm trong tòa án và văn phòng luật sẽ giúp đỡ cho anh Lâm được lĩnh bản án nhẹ nhất. Chị không muốn anh Đại phải lựa chọn giữa em và hai mẹ con chị, không muốn ép anh ấy phải chọn lựa giữa tình cảm gia đình và tình yêu với em. Nếu nói về yêu, chị cũng yêu anh ấy nhiều không kém gì em, thế nên chị có thể mang tới cho anh ấy một gia đình thực sự được, chị cũng sẽ yêu thương và chăm sóc cho Như Ý như chính con đẻ của chị. Thế nên chị gặp em hôm nay muốn em tác thành cho anh ấy, cho cả đứa bé trong bụng chị nữa. Chị biết điều này rất khó, nhưng chị cầu xin em đấy, được không?
Linh nhìn vào đôi mắt khẩn khoản của Huyền, cô có thể từ chối sao? Như Ý là một đứa trẻ đáng thương, cô có thể nhẫn tâm nhìn một đứa trẻ khác rơi vào hoàn cảnh đáng thương như thế sao?
- Được rồi, em đã hiểu ý chị – Linh gật đầu, cố tỏ ra cứng rắn.
Sau đó cô lại ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Huyền, hỏi một câu:
- Nhưng chị có thấy chuyện này công bằng với em không?
Nghe Linh hỏi câu đó, mặt Huyền hơi đỏ lên, chỉ cúi đầu không nói gì. Linh không đợi nghe câu trả lời mà đưa tờ giấy lại cho Huyền, sau đó cầm túi xách đứng dậy. Cô vừa đi được mấy bước, lại nghe Huyền rụt rè gọi lại.
- Có chuyện này…
Linh quay đầu, không ngồi lại chỗ cũ mà chỉ lẳng lặng đứng đợi nghe Huyền nói tiếp.
- Cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, em coi như không có nhé! Chị không muốn anh Đại nghĩ chị nhiều chuyện.
Linh cười nhạt, lại quay lưng đi ra ngoài. Huyền nhìn theo bước cô đi, cảm thấy hơi sợ hãi khi nhớ lại đôi mắt trong veo mà lạnh lùng của Linh khi nãy. Nhưng vì hạnh phúc của chính mình, vì đứa con trong bụng, cô không còn lựa chọn nào khác cả.
Linh rời khỏi quán cà phê, cô không quay lại cửa hàng ngay mà ngồi trên một ghế đá bên bờ hồ Gươm, lẳng lặng nhìn dòng nước lăn tăn trên mặt hồ.
Trời đã chuyển hẳn sang thời tiết mùa hè. Ánh nắng chiều lấp lánh soi trên mặt hồ, du khách tản bộ liên tục bấm máy để cố lưu giữ lại vẻ đẹp của hồ lúc này. Cơn gió mát mơn man trên da thịt, nhưng Linh chỉ cảm thấy lạnh lẽo. Những đau thương cố đè nén trong lòng, lúc này cô không còn kìm giữ được nữa, cô khóc nấc lên. Tiếng khóc làm vài người đi ngang qua phải quay lại nhìn đầy ái ngại. Họ chỉ thấy một cô gái trẻ, mái tóc xõa tung, đôi mắt nhòe nhoẹt một quầng nước, hai môi cắn chặt vào nhau, nước mắt cứ thế không ngừng tuôn ra tưới đẫm hai gò má xinh đẹp.
Linh không muốn mang tâm trạng nặng nề này trở về quán, nên sau khi ngồi ở đó không biết bao nhiêu lâu, đến khi trời xẩm tối, cô mới lặng lẽ đứng dậy, nhắn cho Đại một cái tin rằng cô mệt nên nhà nghỉ trước, sau đó mới chầm chậm ra về. Đại lo lắng gọi lại, nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài. Cô không bắt máy.
Khi Linh về tới sân khu chung cư thì trời đã tối hẳn. Cả người cô rã rời, mỏi mệt, hai chân căng ra, cô cũng không nhớ mình đã đi bộ qua bao nhi