Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2437 lượt.

gười mở cửa bước vào. Sau đó, đầu óc Lâm chỉ loáng thoáng nghe thấy ai đó hét lên ở phía sau, ai đó gọi nhau, ai đó xộc vào, và cuối cùng là một trận mưa những cú đấm, đá vào người anh, kèm theo tiếng chửi rủa của mấy người đàn ông. Lâm không kêu rên, cũng không chống cự gì, toàn thân anh kiệt sức tới rã rời, cho đến cuối cùng khi công an tới giải thoát cho anh khỏi trận đòn và đưa anh đi.



Quá khứ bị xới lên như một luống ruộng cày bừa bộn


- Vậy ra đây là lý do khiến em bỏ Winter sao?
Phong cau mày đưa mắt nhìn quanh quán ăn nhỏ, chưa từng nghĩ rằng một vầng hào quang chói lọi như Linh sẽ rời bỏ lâu đài lộng lẫy Winter mà chấp nhận một nơi lụp xụp đáng thương thế này. Điều đó càng làm Phong thấy kỳ quặc và tò mò về con người của cô.
- Có vấn đề gì sao? Tôi thấy nó thực sự rất tốt – Linh không nhìn anh, vẫn luôn tay lật giở vỉ thịt bò cuốn lá lốt nướng, một tay không ngừng quạt lò than hoa phía dưới. Thịt bò cuốn lá lốt nướng và nem nướng là hai món cuốn được ưa chuộng nhất tại quán của cô. Quán ăn đông khách ngay từ ngày đầu tiên mở cửa, cho đến hôm nay đã có không ít người trở thành khách quen của quán.
Phong nhìn những khách hàng vui vẻ không ngừng gọi thêm đồ, những người phục vụ thiếu chuyên nghiệp nhưng thừa nhiệt tình, không ngừng chạy qua chạy lại và Linh không ngừng đổ mồ hôi khi ngồi bên bếp than, chợt cảm thấy mình như kẻ dư thừa.
- Về Winter làm cho anh. Anh trả lương cho em gấp đôi trước đây.
- Tất nhiên là không đồng ý rồi – Tiếng Đại vang lên từ phía cửa.
Linh đưa mắt ra ngoài, Đại đang loay hoay dựng chiếc xe máy cũ gọn vào một chỗ. Đại tới cũng chỉ kịp nghe thấy câu hỏi sau cùng của Phong, nhưng nhìn dáng vẻ ăn mặc của anh ta là trong lòng anh đã thấy khó chịu. Đã thế anh ta lại còn sán lại ngồi gần Linh, điều ấy cũng đủ làm Đại thấy ngứa mắt và muốn tống cổ anh ta ra khỏi cửa hàng rồi.
Linh thấy anh tới thì lo lắng hỏi:
- Thế nào rồi anh?
Đại lắc đầu thở dài, phớt lờ sự có mặt của Phong, anh ngồi xuống cạnh Linh, cầm lấy chiếc vỉ từ tay cô và bắt đầu cầm lấy quạt nan quạt lấy quạt để.
Bụi than bốc lên, bay ngược về phía Phong đang ngồi làm anh ta không chịu được nóng và bụi, vội vàng ho khan mấy tiếng, mắt trợn trừng nhìn Đại. Linh phì cười khi thấy Đại làm vậy, không ngờ người như anh khi ghen lên lại giống trẻ con đến thế.
- Suy nghĩ kỹ lời đề nghị của tôi nhé. Tôi về đây – Phong bực bội phủi bụi than trên áo, không thèm để ý đến Đại nữa mà quay sang nói với Linh.
Linh không tiễn Phong ra cửa, chỉ đáp một câu cộc lốc sau đó lại ngồi xuống bên cạnh Đại, bắt đầu cuốn thịt bò.
- Hắn tới tìm em làm gì thế? – Đại vừa nhẹ nhàng phe phẩy cái quạt nan, vừa khẽ hỏi.
- Mời em quay lại Winter làm.
- Em từ chối à?
- Em đã kịp từ chối đâu thì anh đã nhảy vào từ chối thay rồi còn gì – Linh lừ mắt.
- Anh ghét hắn. Nhưng nếu em thích làm ở đấy hơn thì cứ đến đó. Việc ở đây cũng không có gì, anh với mấy đứa nhân viên làm cũng đủ rồi.
- Chưa được. Mấy người này mới làm, pha nước chấm còn kém lắm. Mình làm dở cái là mất khách ngay.
Linh nói vậy nhưng vẫn thầm cảm thán trong lòng. Một phần nhờ có anh chủ quán đẹp trai, lại khéo tán tỉnh như Đại nên mấy cô nữ sinh ham ăn quà vặt hầu như ngày nào cũng đóng đô ở đây. Chắc chẳng bao lâu nữa, trình độ tám chuyện của Đại còn hơn hẳn các bà, các cô ấy chứ!
- Thế chuyện của anh Lâm thế nào? Bên nhà người ta vẫn kiên quyết kiện sao?
Nghe cô hỏi đến chuyện này, nét mặt của Đại lại trầm xuống, anh thở dài đáp:
- Ừ. Vụ này xem chừng căng đấy. Anh vừa ghé qua trại tạm giam thăm Lâm, nó gầy và xanh hẳn đi.
- Còn may là chị Trang không bị làm sao, nếu không còn mệt nữa.
- Luật sư bảo vì ngay sau khi gây án, Lâm gọi điện báo cấp cứu nên có thể sẽ được giảm án. Nhưng chắc phải gần chục năm đấy. Lại còn tiền bồi thường cho bên kia nữa, không ngờ họ lại cạn tàu ráo máng như thế. Hai gia đình cũng đã từng đi lại, họ cũng biết bây giờ nhà anh khó khăn, không ngờ còn ép.
- Hai bác không sao chứ?
- Mẹ anh giờ như đèn dầu trước gió, bố anh thì chạy đi tìm khắp anh em, bạn bè cũ nhờ giúp đỡ, nhưng cũng chẳng được bao nhiêu. Tính ông ngay thẳng, không cầu cạnh ai bao giờ, nên có đi cũng chỉ là nhờ người ta cho thằng Lâm có cuộc sống thoải mái và đầy đủ một chút mà thôi – Đại lắc đầu.
Sau khi Lâm gây ra chuyện lớn, cả gia đình Đại đều như ngồi trên đống lửa. Linh phải đón Như Ý về chăm sóc hàng ngày khi tới đây bán hàng thì lại gửi bác Ngân trông giúp. Đại cả ngày chỉ bận chạy ra cửa hàng rồi lại về nhà, không có lúc nào được ngơi nghỉ. Gánh nặng của cả gia đình lúc này đè trĩu trên hai vai anh. Giấy tờ nhà vừa lấy được về lại tiếp tục nằm ở ngân hàng.
- Em này… – Đại chợt gọi.
- Sao anh? – Linh đang cắm cúi làm, ngẩng đầu nhìn lên, ngạc nhiên thấy Đại cũng đang nhìn mình.
- À thôi, làm nhanh đi rồi ăn trưa nữa. Hôm nay nắng quá đi mất, mới đầu hè thôi đấy – Đại lắc đầu cười, lại tiếp tục với công việc của mình.
Linh không nói gì nữa,