Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2357 lượt.
gan nữa. Huống chi tìm được một người hiến gan phù hợp không phải dễ.
Linh lại quay vào nhìn Cường, trong đầu ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Đã từng là mối tình đầu của nhau, đã từng là vợ chồng đầu ấp tay gối, đã có chung với nhau một đứa con, dù Linh không còn chút tình cảm nào với Cường, nhưng nghĩa thì vẫn có. Cô không phải gỗ đá mà có thể vô cảm trước tình cảnh này của anh. Cô chợt hiểu tại sao gần đây Cường hay gọi điện và tới thăm con như thế. Anh biết anh không còn nhiều thời gian nên mới dành hết thời gian cuối này cho đứa con mà anh yêu thương nhất. Anh nén mọi cơn đau để cho con lúc nào cũng chỉ thấy anh cười. Cuối cùng là anh đã phải chịu bao nhiêu đau đớn đây?
Linh ngồi bên Cường, nước mắt cứ thế theo cảm xúc trào ra. Cô ngồi đó cả buổi chiều, tay nắm lấy tay anh, trong lòng thì thầm cầu khẩn cho anh sớm tỉnh lại. Lúc Linh còn đang mê man giữa những ký ức xưa cũ, bên tai cô chợt vang lên tiếng hét của một người phụ nữ:
- Con đàn bà khốn nạn này, mày còn dám vác mặt tới đây sao?
Linh quay lại, chỉ thấy trước mắt một mảng tối sầm, một chiếc túi da có viền bao bằng kim loại đánh thẳng vào mặt cô làm cô chới với suýt ngã xuống đất. Sau đó là những cú đánh tới tấp bằng túi vào đầu, vào mặt cô, kèm theo đó là tiếng hét giận dữ:
- Mày là đồ đàn bà đê tiện. Mày cưới nó mà còn quay sang quyến rũ thằng anh nó. Mày không cho nó nuôi con làm nó ngày đêm nhớ thương thằng bé, luôn tìm rượu giải sầu. Nếu không phải vì mày thì nó cón tàn tạ đến mức này không? Hả?
Bàn tay với những móng tay sắc nhọn túm lấy tóc cô, cào trên mặt, trên cổ cô, Linh bị choáng váng tới mức không có một chút khả năng chống cự nào. Người trợ lý của Cường cũng không biết đã rời đi từ lúc nào.
- Mày cút đi. Cút cho khuất mắt tao. Mày cũng không khác gì con chị mày, muốn trả thù tao ư, chúng mày không đủ tuổi đâu. Nếu không phải thằng con tao nó si mê mày, bị mày bỏ bùa mê thuốc lú thì nó nào đâu đến nông nỗi này…
- Aaaaaaaaa, mẹ ơi! Mẹ ơi!
- Này bà kia, bà có thôi đi không?
Bà Phượng lập tức bị hai cánh tay to khỏe túm lấy và đẩy ra khỏi Linh. Tiếng òa khóc của con trẻ, tiếng gào giận dữ của người đàn bà như đang phát điên, tiếng nấc nhè nhẹ của Linh, và tiếng gầm giận dữ của Phong làm căn phòng bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Bà Phượng lập tức bị đẩy ra khỏi cửa một cách thô bạo. Phong tiến lên đỡ Linh ngồi dậy, đưa tay vuốt mái tóc đang rối tung lên của cô, đau lòng khi thấy những vết cào xước trên tay, trên mặt cô. Anh quay ngoắc lại nhìn bà Phượng như muốn ăn tươi nuốt sống người đàn bà này. Alex sợ hãi tột độ, nó vội nhào vào lòng mẹ nó, khóc ầm lên:
- Mẹ, mẹ có đau không? Mẹ đau ở chỗ nào?
Đôi mắt Linh như vô hồn. Cô cuối xuống vuốt tóc thằng bé, sau đó gục đầu vào con mà lặng lẽ khóc. Bà Phượng càng điên tiết, lại xông vào phòng nhưng bị Phong ngăn lại không cho tới gần Linh. Bà ta chỉ biết chỉ tay về phía cô, gào lên:
- Mày muốn trả thù tao kia mà. Giờ con tao ra nông nỗi này vì mày, mày trả thù tao được rồi đấy. Mày vui lắm đúng không? Con đàn bà lòng dạ độc ác kia, mày thấy sướng lắm đúng không?
- Này bà, yêu cầu giữ trật tự trong bệnh viện, nếu không tôi gọi bảo vệ tống bà ra ngoài bây giờ.
Tiếng của một y tá vang lên đầy nghiêm khắc.
- Bà là mụ phù thủy đáng ghét – Alex quay ngoắt đầu, oán giận nói.
Bị cháu trai đột nhiên mắng như thế, bà Phượng giật mình, sau đó nhìn thằng bé, lên tiếng dỗ dành:
- Gia Bảo của bà. Mau lại đây với bà nào. Cháu thích chơi trò chơi ghép hình đúng không, để bà dẫn cháu về nhà, ở nhà bà có rất nhiều.
- Không thích. Bà là bà già độc ác – Alex hét lên, nhưng Linh đã vùi nó vào lòng mình, không cho nó có lời lẽ bất kính với bà Phượng nữa.
- Cô… khôn hồn thì trả thằng thằng bé cho chúng tôi. Nó là con của thằng Cường, cô không có tư cách nuôi nó – Bà Phượng như mất hết cả lí trí, lại gằn giọng lên với Linh.
- Bà bị điên à? – Phong giận điên lên trước sự hung hăng của bà Phượng – Bà nghĩ bà còn giống như trước đây, có thể dùng tiền đè chết người ta sao? Sau khi ông già ly dị với bà, bà nghĩ bà vẫn còn là phu nhân chủ tịch nữa sao? Bà mà còn dám động tới mẹ con cô ấy thì đừng trách tôi.
- Mày… mày… thằng ăn cháo đá bát – Bà Phượng chỉ tay vào Phong đầy tức giận – Cơm mày ăn, nước mày uống để lớn lên là do ai mà có, thế mà giờ phút này còn vì một con đàn bà mà quay lưng lại với em trai mày sao? Mày cũng bị nó bỏ bùa mê thuốc lú rồi, không tỉnh lại được, nếu vậy thì nhìn kết cục của em mày kia kìa.
- Sao? Bà nuôi tôi lớn ư? Hay thằng em quý hóa này nuôi tôi? – Phong nhếch miệng cười gằn – Nếu bà còn không chịu biết điều thì không chỉ có Winter thôi đâu, tôi sẽ đánh sập cả cái tập đoàn Hoàn Mỹ đấy.
- Hóa ra là chúng mày rắp tâm hãm hại mẹ con tao?
- Gieo nhân thì gặt quả, đáng ra bà phải hiểu điều đó hơn chúng tôi chứ – Phong tiến lên đỡ Linh đứng dậy, Alex cũng nắm lấy tay mẹ không rời, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bà Phượng một cách ghét bỏ.
Đưa hai mẹ con ra ngoài, khi bước qua bà Phượng, Phong còn hừ lạnh một tiếng rồi mới rời