XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.

ắc chắn sẽ không vất vả như sau này ở Winter. Nhưng em vẫn thấy em không thích hợp với nghề kinh doanh hay quản lý.
- Phải, tính em quá đơn thuần – Phong gật đầu – Nếu em không muốn ở đây, em có thể tới làm ở Đạo Quán.
- Không sao, em đã hứa với anh nếu anh lấy được Winter thì em sẽ san sẻ một phần gánh nặng này với anh – Linh trả lời anh rồi tháo chiếc tạp dề đồng phục màu xanh ra, treo nó lên móc, sau đó bế Alex lên và hỏi con về bài học hôm nay.
Chẳng bao lâu, Hà Phương đem hồ sơ sổ sách và hóa đơn lưu trữ tới giao cho Linh, khi đi qua Phong còn liếc nhìn một cái. Rõ ràng là cô bị giật mình vì Phong khá giống với Cường, người đàn ông đã nhẫn tâm cướp đi đứa con của cô.
- Mình về thôi – Linh ôm lấy đống sổ sách và hóa đơn, sau đó đặt Alex xuống đất cho nó tự đi, còn mình dặn dò thêm nhân viên làm ca trong cửa hàng, sau đó mới đi ra xe.
- Alex, chúng ta đi ăn hải sản ở đâu bây giờ nhỉ? Quán cũ nhé!
- Anh cho em về nhà, hai bác cháu đi ăn với nhau đi – Linh đề nghị.
- Sao vậy? – Phong quay lại nhìn cô, thấy cô không có vẻ gì là ốm thì ngạc nhiên hỏi.
- Hôm nay em hơi mệt, muốn về sớm ngủ một chút.
- Mẹ ốm à? – Alex vươn bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của nó sờ lên trán cô, đầy vẻ quan tâm
- Dù sao cũng nên đi ăn cái gì rồi hãy về nghỉ chứ? – Phong nhắc.
- Không sao đâu. Ở nhà vẫn còn chút ít đồ ăn, em hâm lại rồi ăn là được – Linh lắc đầu, kiên quyết chối từ.
Phong lặng im, sau đó cũng làm theo lời cô, đưa Linh về khu chung cư trước, sau đó đưa Alex đi ăn tối, còn hứa sẽ mua cho cô một suất cháo thật ngon ở nhà hàng hải sản đó.
Linh đặt túi xách xuống bàn, sau đó chẳng buồn thay quần áo mà nằm dài ra ghế một cách mỏi mệt. Cô không hề cảm thấy đói, chỉ cảm thấy mệt, cái mệt từ tận sâu trong tâm can lan tỏa khắp cơ thể. Nếu còn có thể lựa chọn lại từ đầu, cô nhất định sẽ không chọn con đường này. Danh vọng và tiền bạc không thể đem lại cho cô cảm giác bình yên như trước đây, khi cô ở cạnh một người đàn ông nào đó, cùng ngồi bên chiếc bếp than hoa nóng hầm hập, vừa lau mồ hôi vừa cùng nướng đồ ăn cho khách. Sẽ không có sự nung nấu báo thù, không có việc ép mình phải làm việc để quên đi một người khác, sẽ không có việc giành giật trong công việc như bây giờ. Lúc này đây, trong đầu cô lúc nào cũng suy nghĩ xem sẽ phải làm gì để Winter trở lại được thời huy hoàng? Lúc nào cũng suy nghĩ xem làm cách nào để mua lại được ngôi nhà của mình khi xưa?
Người Linh bắt đầu nóng lên, cơn mệt mỏi đã chuyển thành một cơn sốt nhẹ không hề báo trước. Cô chìm vào trong một giấc mộng, nơi đó cô thấy anh. Hàng loạt những kí ức vụn vặt ùn ùn ấp tới, làm cho giấc mơ của cô trở nên vô cùng chân thật. Ngay cả khi anh giơ tay chạm lên gương mặt cô, Linh cũng cảm thấy nó thật biết bao, cô cảm nhận được cả hơi ấm trong đó. Linh bật khóc trong mơ, nước mắt lăn dài trên má. Cô co người lại, không phải vì lạnh, mà là vì cô đơn, sự cô đơn mà cô đã buộc mình phải chấp nhận suốt sáu năm nay.
- Linh… Linh…
Có tiếng đàn ông trầm ấm gọi cô đầy hốt hoảng. Cô cảm nhận được hơi ấm thực sự từ một bàn tay đang đặt trên má mình, gạt đi những giọt nước mắt của cô. Cô mở mắt, chỉ thấy một gương mặt quen thuộc mà trong mơ cô luôn luôn thấy đang kề sát gương mặt mình, đôi mắt luôn lạnh lẽo giờ đây tràn ngập sự sợ hãi và lo lắng.
- Em sao thế, Linh? – Đại lo lắng hỏi khi anh áp tay vào má cô, chỉ thấy má cô nóng ran, nhưng bàn tay cô thì lạnh buốt như sương giá.
Linh gượng mình định ngồi ngay dậy, nhưng Đại đã mạnh mẽ ấn cô nằm xuống.
- Em không sao… – Cô mỉm cười và định ngồi dậy lần nữa – Sao anh vào được đây?
- Em không chốt cửa – Đại vẫn không thoát khỏi tâm trạng lo lắng hiện tại, vẻ lạnh lùng thường ngày đã bị những giọt nước mắt vừa rồi của cô làm cho tan chảy hoàn toàn.
- Ôi, em cứ nghĩ em đã chốt cửa rồi – Cô cười yếu ớt, ngồi dậy và dựa lưng vào ghế.
- Em ốm ư? Alex đâu? – Đại vừa đứng dậy lấy nước ấm cho cô vừa hỏi.
- Nó đi ăn tối với anh Phong rồi. Cảm ơn anh! – Cô đón lấy cốc nước ấm, khẽ nhấp một ngụm. Sau đó cô ngẩng đầu nhìn anh, tò mò – Như Ý không đến sao?
- Anh vừa từ công ty về, tiện đường rẽ vào mang cho Alex chút gà rán. Hay là em ăn đi, còn nóng đấy – Đại đặt hộp giấy đựng gà rán lên bàn, định lấy ra đưa cho Linh.
- Không cần đâu. Em không muốn ăn cái gì cả. Anh cứ để đó, chút nữa Alex về nó sẽ ăn thôi. Cảm ơn anh!
- Nhưng anh thấy em không được khỏe, em bị cảm lạnh rồi đấy. Vào trong phòng nghỉ ngơi đi, ở ngoài này càng nhiễm lạnh thêm.
- Không sao mà – Linh lắc đầu, cô có vẻ bối rối khi bị Đại chứng kiến tình trạng yếu đuối của mình, nhất là đúng lúc cô đang mơ về anh.
- Được rồi, đừng cãi nữa, anh sẽ đưa em vào phòng.
Đại dứt khoát nói, sau đó anh tiến tới, cúi xuống bế cô lên và đi về phía phòng ngủ. Linh muốn kêu lên nhưng cuối cùng lại không dám. Cô đỏ lựng cả mặt khi ở khoảng cách sát gần thế này, cô có thể cảm nhận được rõ ràng nhịp tim của anh.
Đã bao lâu rồi nhỉ? Bao lâu rồi cô không còn được dựa vào lồng ngực ấm áp này? Đã bao lâu rồi cô không