Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.

còn được nghe nhịp tim và hơi thở của anh khi kề sát bên anh? Cô đã từng nhớ thân thể anh da diết, và lúc này, sau sáu năm, khi anh ôm cô, mọi xúc cảm yêu đương ngày ấy lại ùa về trong tâm trí cô.
Đại bế Linh về phòng ngủ của cô, đặt cô xuống giường, sau đó kéo chăn đắp lên người cô. Rồi anh kéo ghế, ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt tràn ngập vẻ lo lắng.
- Em không sao nữa rồi. Anh cứ về đi kẻo Như Ý mong – Linh không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cô nghĩ rằng mình có thể sẽ bị chết chìm trong ấy nếu cứ tiếp tục nhìn vào nó.
Đại nhìn cô như suy nghĩ. Một lát sau, anh chợt thở dài, nói:
- Em như thế này mà còn đòi nuôi con một mình. Em nên tái hôn đi, tìm một người đàn ông tốt để có thể chăm sóc cho mẹ con em.
- Em thấy thế này ổn mà. Có thêm người khác chưa chắc đã tốt… – Linh lắc đầu cười.
- Sẽ rất khổ cho em. Quanh em chẳng phải có rất nhiều người đàn ông tốt sao?
- Có sao? – Linh tỏ ra kì quái, hỏi lại.
- Alex nói có.
- Trẻ con thì biết gì đâu.
- Vậy là em nhất quyết không tái hôn? – Đại nhìn cô có vẻ chờ mong một câu trả lời khác.
- Hiện tại là như thế. Em là mẹ, có thể nuôi con một mình mà không có quá nhiều khó khăn. Nhưng anh là đàn ông, anh nên tái hôn để có người phụ nữ chăm sóc cho cả anh và Như Ý.
- Ừ.
- Khi Như Ý còn nhỏ thì nên tìm ngay, đợi lúc nó lớn rồi, sẽ rất khó để nó chấp nhận người phụ nữ khác xen vào cuộc sống của hai bố con – Linh nói thêm.
- Ừ – Đại vẫn tiếp tục lên tiếng đồng ý với ý kiến của Linh, nhưng rõ ràng là anh tiếp nhận nó bằng một vẻ thờ ơ.
Linh không nói nữa mà cười, lẳng lặng ngắm nhìn vẻ mặt của anh, cố tìm xem sáu năm qua gương mặt này đã thay đổi những gì. Ngoài vẻ lạnh lùng và ánh nhìn luôn khiến người ta cảm thấy buốt giá thì dường như không có gì đổi khác, thậm chí còn không có vẻ già đi. Nhưng trên đầu anh đã xuất hiện vài sợi tóc bạc. Chợt Linh nghe thấy anh thở dài:
- Có lẽ em đã quên… – Đại nhìn cô, rất muốn vươn tay áp lên má cô như khi nãy, nhưng anh lại không dám.
- Chuyện gì? – Linh tò mò.
Đại chưa kịp đáp thì lúc này ngoài cửa có tiếng gọi:
- Mẹ, mẹ ơi! Con về rồi!
Cả Đại và Linh đều bị tiếng gọi non nớt của con trẻ làm cho giật nảy mình. Đại đứng dậy, chưa nhấc bước nào thì cửa đã bị đẩy ra, Alex xông thẳng vào, hét to:
- Mẹ, mẹ ngủ à? Con mang cháo về cho mẹ đây này.
Nhưng thấy Đại đang đứng cạnh giường của Linh, Alex tròn mắt nhìn làm cả hai đều hơi bối rối.
- Chú mang gà rán cho cháu đấy – Đại cười với nó, cố xua tan đi không khí gượng gạo trong phòng. Hai người cảm thấy không được tự nhiên cho lắm khi bị con trẻ bắt gặp ở trong phòng cùng nhau thế này.
- Dạ? – Alex thấy mẹ nằm trên giường thì lon ton chạy tới, leo lên giường, ôm lấy cô từ bên ngoài, nũng nịu hỏi – Mẹ, mẹ đi ngủ rồi sao? Mẹ con chưa đọc xong truyện cổ tích cho con nghe mà.
- Alex, mẹ đang ốm, cháu để mẹ ngủ đi.
Lại có thêm tiếng đàn ông vang lên, sau đó thân hình của Phong xuất hiện ở ngưỡng cửa. Anh không tỏ ra quá ngạc nhiên khi thấy Đại đứng đó, có lẽ là do anh đã thấy đôi giày của Đại ở ngoài cửa. Thấy Phong, Đại chỉ hơi gật đầu chào, sau đó quay sang nói với cô:
- Thôi, em nghỉ đi cho khóe. Anh về đây. Mai anh sẽ đưa Như Ý sang thăm em.
Đại nói rồi đi ra khỏi phòng. Phong vẫn đứng nơi cửa phòng, nhìn cô, trong lòng không vui khi thấy người đàn ông kia đứng trong phòng ngủ của cô. Phải biết rằng, chính anh dù thân cận với mẹ con Linh như vậy nhưng cũng chưa một lần được phép vào phòng của cô. Có lẽ…



Nổi giận trong bệnh viện


- Đuổi việc? Tất cả bọn họ? Chị chắc chứ? – Hà Phương nghe Linh thông báo, tròn mắt nhìn cô vẻ vô cùng khó tin.
- Đúng vậy – Linh gật đầu.
- Chị có biết là chị không có quyền đuổi việc nhân viên ở đây chứ? – Hà Phương nhếch miệng cười, giống như đang nghe chuyện nực cười nhất mà mình từng nghe.
Linh còn chưa kịp đáp thì lại nghe Hà Phương vặn vẹo:
- Hơn nữa tôi cũng rất thắc mắc lý do mà chị định đuổi việc tất cả nhân viên ở đây? Xét về thời gian làm việc ở đây, họ còn hơn chị nhiều lắm đấy?
Khi Linh tới bệnh viện, Cường vẫn hôn mê sâu. Người gọi cho cô chính là trợ lý của anh. Linh chết lặng tại chỗ khi nghe người trợ lý thú nhận sự thật về bệnh tình của anh với cô. Cô ngồi phịch xuống ghế, nhìn gương mặt tiều tụy và thân hình ốm yếu của anh, trong lòng dân lên một sự chua xót không thể nói thành lời.
- Chủ tịch có triệu chứng bị sưng gan cách đây mấy năm, đã điều trị nhưng không dứt điểm. Cậu ấy lại thường xuyên uống rượu, gan không chịu nổi nên đã chuyển thành ung thư. Hai năm nay, cậu ấy đã tiến hành xạ trị và cắt bỏ một phần gan nhưng kết quả không có gì khả quan lắm. Cậu ấy bị ngất tại công ty vào sáng nay, tới giờ vẫn hôn mê không tỉnh lại. Bác sĩ nói gan của cậu ấy đã hỏng hẳn rồi, sự sống chỉ còn tình theo tháng mà thôi – Người trợ lý nói.
- Sao không làm phẫu thuật thay gan? – Linh ngẩng đầu nhìn anh ta.
- Bác sĩ nói giờ sức khỏe của Chủ tịch đã không còn đủ để thực hiện một ca phẫu thuật ghép