XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2348 lượt.

lên – Gã thanh niên phía sau lại giục.
Gã vừa dứt lời thì cảm thấy có ai đó đang vỗ vai mình. Gã quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một thanh niên cao hơn mình nửa cái đầu, tóc cắt ngắn gọn gàng, gương mặt đẹp trai, ánh mắt hơi cục cằn. Người này chính là Minh.
- Muốn gì mày? – Gã thanh niên cứng giọng hỏi.
Dường như Minh chẳng muốn nhiều lời với gã, vừa thấy Linh bước ra khỏi tầm của con dao găm nhỏ là anh lập tức vung tay, đấm một cú thật mạnh vào giữa mặt kẻ kia. Bị bất ngờ, gã thanh niên không kịp phản ứng gì, ăn trọn một cú đấm và ngã nhào vào hàng hoa ở bên tay phải khiến cho những chậu hoa đổ nghiêng ngửa, cành hoa gẫy nát, tung tóe. Người bán hàng rú lên, còn những khách đang mua hoa gần đó thì bỏ chạy nháo nhào.
Bị giáng một quả tối tăm mặt mũi nên gã thanh niên loạng choạng một lúc vẫn không đứng thẳng dậy được. Hai tên ngồi trên ô tô thấy cảnh này lập tức mở cửa xe chạy tới. Minh chộp lấy bàn tay lạnh ngắt và run rẩy của Linh, kéo mạnh cô về phía mình, sau đó cả hai cùng chạy vào trong chợ.
Hai đồng bọn tóc xanh, tóc đỏ chạy tới đỡ tên kia dậy rồi bỏ mặc tiếng chửi rủa của người chủ hàng hoa, cả ba cũng vọt theo Linh và Minh.
Minh nắm lấy tay Linh chạy, sau một hồi đâm ngang rẽ dọc, cả hai cuối cùng cũng dừng lại. Tiếng nhốn nháo ở phía xa vọng lại, có lẽ là ba gã kia vẫn đang không ngừng tìm kiếm hai người. Chỗ này đã là cuối chợ, là gian hàng bán đồ gia dụng. Minh nhìn quanh một hồi, sau đó kéo Linh chạy thẳng vào một góc. Gian hàng này không có người, dường như người chủ đã chạy đi đâu đó. Minh kéo hai tấm đệm gấp đang dựng đứng ở một góc ra rồi chui vào khoảng trống nhỏ hẹp sát tường. Anh kéo Linh vào đó cùng mình. Từ ngoài nhìn vào, có lẽ sẽ chẳng ai phát hiện ra điều gì bất thường cả.
Trong không gian nhỏ hẹp, Minh không còn cách nào khác là phải ôm cứng lấy Linh, cố gắng nén hơi thở gấp gáp. Chỉ nửa phút sau, hai người nghe thấy có tiếng chửi rủa. Dường như việc không tìm thấy cả hai khiến ba tên này điên lên. Minh càng ôm chặt Linh hơn, đến nỗi có thể cảm nhận rõ nhịp tim đang đập loạn lên của cô. Cả hai cố gắng thở thật nhẹ để không bị phát hiện.
Chợt bên ngoài có tiếng của một người phụ nữ:
- Mới sáng ngày ra, không mua hàng của người ta thì thôi, chửi rủa cái gì?
- Câm mồm lại ngay – Tiếng một trong ba thằng quát lên và không hiểu chúng làm gì mà người phụ nữ kia im ngay lập tức.

Rồi khoảng mấy chục giây sau, tiếng người phụ nữ lại vang lên, càng to hơn:
- Tiên sư bố nhà chúng nó, cái bọn đầu xanh, đầu đỏ, đầu trâu mặt ngựa, mới sáng ra đã đến ám hàng bà mày rồi. Bà rủa cho chúng mày ra đường bị ô tô chèn chết đi. Lũ mất dạy.
Sau đó Linh và Minh ngửi thấy mùi giấy đốt, tiếng lầm bầm chửi rủa mãi không thôi. Minh xích tấm đệm ra một chút, chỉ thấy một người phụ nữ to béo đang quay lưng lại phía anh, trên tay cầm một tờ giấy đang cháy rừng rực xua loạn lên. Người này đang đốt vía.
Minh suýt bật ra thành tiếng cười nhưng kìm lại được. Linh ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy Minh đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, đôi mắt anh đang vui vẻ, dường như anh đã quên hẳn tình hình căng thẳng vừa rồi.
Hai người tiếp tục ở phía trong tấm đệm thêm một lúc, cho tới khi chắc chắn là không còn tên nào quanh quẩn, Minh mới thừa dịp người phụ nữ kia không để ý, nhẹ nhàng bước ra. Rồi sau đó, rất tự nhiên, anh lên tiếng chào như một người mua hàng.
- Chú em đẹp trai mua gì nào? – Người phụ nữ quay lại, tưởng anh là khách vừa tới, đon đả tiến lại chào.
- Ở đây có gối đôi chứ chị? – Minh giả vờ hỏi.
- Có… có… Chuẩn bị lấy vợ phải không? Chỗ chị hàng gì cũng có. Chú em cần mua loại bình thường hay loại đẹp? – Người phụ nữ toét miệng cười và dẫn Minh đi tới kệ đặt những chiếc gối, sau đó liến thoắng giới thiệu.
Minh ngoái đầu về phía sau, thấy Linh cũng lẳng lặng lẻn ra khỏi đống chăn đệm rồi mới lại quay vào, lấy lý do màu sắc quá lòe loẹt, hàng không được cao cấp lắm để chuồn êm. Khi hai người đi rồi, vẫn còn nghe giọng người phụ nữ eo éo đầy bực bội:
- Hãm… Nhìn cái mặt đẹp trai mà hãm… Mua hàng cao cấp thì vào siêu thị đi, vào chợ làm cái gì. Đúng là sáng ra xúi quẩy, chỉ tại ba cái thằng đầu trâu mặt ngựa kia. Tiên sư bố chúng nó.
Minh cười phá lên vui vẻ khi nghe thấy những lời đó. Còn Linh thì vẫn lo lắng nhìn xung quanh, chỉ sợ ba tên kia lại thình lình xuất hiện.
- Chắc bọn chúng đi rồi, đừng lo – Minh thấy vẻ mặt của cô thì ngừng cười, nhẹ nhàng trấn an.
- Lỡ chúng vẫn đợi mình ở cổng chợ thì sao?
- Cùng lắm đánh một trận chứ sao – Minh cười khẩy – Chợ này có cổng phụ, chắc bọn nó nghĩ mình đã ra bằng lối cổng phụ rồi. Dù sao, để chắc ăn thì mình kiếm chỗ nào ăn sáng đã rồi hãy về.
- Nhưng còn giỏ thức ăn, em bỏ lại chỗ hàng hoa rồi – Linh băn khoăn.
- Giờ còn quan tâm mấy cái đó – Minh cau có – Chút quay lại tìm. Mà mất thì chút tôi đưa tiền đi mua cái khác.
Linh không nói gì nữa chỉ lẳng lặng đi theo Minh. Một lúc sau, cô lại nói:
- Cảm ơn anh. Nếu hôm nay không có anh…
- Mọi chuyện để về nhà hãy nói – Minh ngắt lời cô