Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.

hi Minh tới gần, nhận ra khuôn mặt bấm ra sữa của Minh, hắn lắc đầu xoa cằm:
- Hóa ra lại là mày? Trái đất quả nhiên tròn.
- Tao cũng đang ngạc nhiên – Minh nói sau đó đưa mắt nhìn sang Linh đang bị khống chế cách đó không xa.
- Để cô ấy đi đi, đây là việc của đàn ông chúng ta. Đừng mang đàn bà ra uy hiếp tao, nếu không chuyện này đồn ra, tao e là mày sẽ bị cả giới đua xe chửi vào mặt.
- Không được, đây chính là người bọn tao phải bắt. Thông cảm đi, tao cũng bất đắc dĩ thôi, người nhờ chuyện này có vai vế rất lớn, tao không thể không nghe theo. Hơn nữa, con nhỏ này cũng chỉ là người làm trong nhà mày, đâu cần quan trọng hóa như thế. Để nó đi với bọn tao, tao bỏ qua chuyện mày đánh thằng em tao hồi sáng.
- Nếu không thì sao?
- Chơi theo luật thôi. Mày giỏi đến mấy, cũng không thể cùng lúc đối đầu với ngần này người bọn tao được.
- Tất nhiên, tao cũng không nghĩ tao có thể đánh được hết tụi mày. Nhưng nếu ẩu đả ngay tại đây, tao e rằng người chạy sẽ là chúng mày – Minh nhếch đôi môi khô khốc, cười nhạt.
- Mày tự tin thế sao? Trong nhà mày có cao thủ à?
- Không có… Nhưng có thứ đủ để cắn nát họng mày trong vòng ba giây. Không một ai dám liều lĩnh đối đầu với nó.
- Nghe giống một con chó dữ? – Hưng huýt sao tỏ ra rất thích thú.
- Phải, loài chó hung dữ nhất thế giới, chắc mày cũng từng nghe qua tên, ngao Tây Tạng – Minh gật đầu.
- Nhà mày thật có một con chó ngao Tây Tạng sao? – Hưng hít sâu một hơi, hỏi lại.
- Đúng. Một con Ngao Tuyết trưởng thành, thuần chủng, được mang từ tận Tây Tạng về. Chỉ cần một chút ồn ào nho nhỏ, cũng đủ đánh thức nó rồi. Tụi mày muốn gặp nó không?
Hưng suy nghĩ một hồi, sau đó hất đầu hỏi lại:
- Vậy mày muốn sao?
- Để cô ấy vào nhà, tao ra chỗ khác cùng tụi mày giải quyết – Minh lạnh lùng đáp.
Linh đang bị bịt chặt miệng nên không thể nói gì, nhưng cô liên tục giãy giụa, lắc đầu, như muốn bảo Minh không được liều lĩnh.
- Mày nghĩ cô ta thoát lần này, có thể thoát lần sau sao? – Hưng hỏi lại.
- Cần thế nào để tụi mày buông tha cho cô ấy hoàn toàn? – Minh vẫn bình tĩnh hỏi.
Hưng suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Quyết định thế này đi. Mày đua xe với tao. Nếu mày thắng, mày được mang nó về, và bọn tao sẽ không bao giờ nhúng tay vào chuyện này nữa. Còn nếu mày thua, cô ta phải theo bọn tao.
- Không sợ tao báo công an sao?
- Cứ báo, mày nên biết ngày hôm nay tao có thể đứng ở đây thay vì trong trại giam, thì tao còn sợ gì mấy lời đe dọa trẻ con đó nữa.
Minh ngẫm nghĩ một chút, ánh mắt liếc nhìn sang vẻ mặt đã chuyển sang tái nhợt của Linh, ánh mắt anh dịu dàng đi rất nhiều. Sau đó, lấy lại vẻ lạnh lùng, anh quay sang Hưng gật đầu:
- Đồng ý. Hy vọng mày giữ lời hứa.
- Tao có lòng tự trọng của dân đua xe. Nhưng luật đua phải do bên tao quyết định, dám chơi không?
- Chỉ là đua xe thôi mà, có gì không dám – Minh cười khẩy, cứ nói tới đua xe là máu trong huyết quản của anh lại sôi trào lên.
- Tốt. Vậy đi, tới chân cầu vượt trên cao ở đường Phạm Văn Hùng. Đó sẽ là đường đua của chúng ta.
Minh giật mình, nhưng cũng không quá đắn đo trước đề nghị này. Anh đưa mắt sang nhìn Linh, hỏi tiếp:
- Vậy còn cô ấy?
- Nó sẽ đi với tụi tao. Yên tâm đi, cho tới khi cuộc đua giữa tao và mày ngã ngũ, nó vẫn sẽ được an toàn.
Minh ngần ngừ trong chốc lát sau đó gật đầu, cũng không nhìn Linh nữa, anh quay người đi sang bên kia đường, nơi mình đang dựng xe ở sau một gốc cây lớn khác. Cuộc đua này, anh nhất định không thể thua.



Đường đua tử thần


- Đại ca, có cần thiết phải đua ở đây không? Hay chúng ta ra ngoại thành đi. Dạo này công an làm ráo riết lắm… – Đứng ở bến xe buýt trước cổng bệnh viện Y học cổ truyền, một tên đàn em của Hưng lo lắng đề nghị.
- Sợ thì cút về cho tao. Tao bắt tụi mày đua sao? – Hưng nhìn về đoạn đường vắng ở trước mặt, trong lòng dâng lên một niềm hưng phấn khó tả khi mình sắp bay trên cung đường như mơ kia.
- Sương mù nhiều và đường trơn quá đại ca ạ – Một tên khác e ngại nhắc nhở.
- Càng tốt. Tụi mày có biết thằng đó là ai không?
- Là ai vậy, đại ca? – Hai tên đàn em đi cùng hắn tò mò.
- Đường đua là đường cao tốc trên cao ở trước mặt chúng ta.
- Hiểu rồi – Minh gật đầu.
- Đua bên trái đường… – Dường như đã chuẩn bị từ trước, Hưng nói ngay.
Minh nhìn về con đường mờ mịt sương mù phía trước, trong mắt hiện lên một chút chần chừ, nhưng sau đó vẫn kiên quyết gật đầu:
- Được.
- Và không được bật đèn xe – Hưng nói đến đây thì cả người cũng rùng mình một cái, hắn sợ chính sự liều lĩnh này của bản thân.
- Mày chắc chứ? – Minh quay sang nhìn hắn, lạnh lùng hỏi một câu.
- Mày sợ sao? – Hưng cười nhạt, nhưng trong lòng hắn cũng đang cố lấy lại bình tĩnh.
- Đua xe vốn là cược mạng mà – Minh nhếch miệng cười.
- Gặp tai nạn hay bị công an tóm thì coi như bản thân xui xẻo đi – Hưng nói thêm.
- Tốt… Tao thích thế.
- Được, vậy thì qua bên kia đường đi – Hưng nói rồi kéo cái mũ bảo hiểm trùm kín mặt, sau đó vòng


Pair of Vintage Old School Fru