Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

– Việc cô bị bọn này theo dõi thì tôi đã thấy từ hai ngày nay rồi, nên hôm nay mới đi theo cô tới đây.
- Ừm…
Linh hững hờ đáp lại mặc dù trong lòng đang ngổn ngang suy nghĩ.



Thách thức


Sau khi ăn sáng xong, Minh rút tiền đưa cho một đứa bé đánh giày, nhờ nó đi thám thính giúp. Thằng bé chạy đi rồi lập tức quay lại, báo là tình hình yên ổn, đến lúc đó cả hai mới yên tâm ra về.
Đưa Linh về nhà xong, Minh lại phóng xe ra ngoài, bỏ mặc sự cằn nhằn của ông Phương. Đến hơn tám giờ sáng thì Lâm mới thức dậy. Trong ba anh em nhà này, người mà Linh ít có cơ hội tiếp xúc nhất chính là Lâm. Ban đầu cô luôn cảm thấy anh hơi lạnh lùng và có chút khó gần. Nhưng từ hôm qua tới giờ, Lâm quấn quýt với hai đứa cháu nên cô tiếp xúc nhiều hơn và nói chuyện với anh nhiều hơn, chợt nhận ra anh không quá khó gần như mình đã tưởng.
Linh đặt bát bún thang xuống bàn, nói:
- Anh ăn đi cho nóng đã này.
Lâm nhìn bát bún thang, kêu lên:
- Không vấn đề gì. Tặng luôn mỗi người một cái đĩa MV anh vừa quay ở nước ngoài xong.
- Thích quá! Chắc chúng nó sẽ mừng rú lên cho xem – Linh vui vẻ gật đầu.
- Em có thích nghe nhạc không? Hôm nào anh cho em mấy cái vé ca nhạc mà đi xem.
- Em hay nghe nhạc không lời. Trước đây nhà em không có tivi, chỉ có cái đài cũ. Mỗi lần nấu cơm em lại mang xuống bếp để nghe. Còn đêm khuya thì hay có chương trình nhạc giao hưởng – Linh kể.
- Không phải ai cũng có thể nghe và cảm thụ được nhạc giao hưởng.
- Anh nổi tiếng thế, chắc có nhiều cô hâm mộ anh lắm nhỉ? Có bao giờ họ viết thư tỏ tình với anh không?
- Thường xuyên – Lâm phá lên cười, không hề giấu giếm – Anh nhận được thư tình từ hồi cấp hai cơ. Hồi ấy còn ngô nghê nên hay đọc lắm. Bây giờ thì ít khi có thời gian đọc, hơn nữa thư gửi về toàn là quản lý nhận và đọc giúp. Đôi khi trả lời giúp luôn.
- Chị Trang đọc xong có ghen không?
- Trang không phải người phụ nữ hay ghen, nhưng cũng đôi khi cô ấy cũng tỏ ra khó chịu. Khi con người ta muốn vun vén, chăm lo cho sự nghiệp, thì họ phải đánh đổi một vài thứ như gia đình, tình cảm của bản thân chẳng hạn.
- Miễn là anh không cảm thấy hối hận về sự đánh đổi đó là được.
- Thỉnh thoảng anh vẫn thấy hối hận – Lâm mỉm cười sau đó đứng dậy, cầm tờ báo ra ngoài đọc.
Linh quay đầu nhìn theo cái bóng cao lớn nhưng có phần cô độc của anh, không hiểu sao tự nhiên cô có một cảm giác rất lạ. Ba người con trai của gia đình này, mỗi người một tính cách, nhưng họ đều có một điểm chung, đó là họ rất cô độc.
Bữa trưa và chiều hôm ấy Minh đều không về. Ông Phương càu nhàu trách vợ một hồi vì quá nuông chiều con rồi lại đạp xe đi đánh cờ tướng. Bà Nguyệt gọi điện cho con không được cũng đâm ra lo lắng. Chưa bao giờ Minh lại đi đâu mà không xin phép, sau đó còn tắt máy như thế này. Linh cũng lo lắng không kém, chỉ sợ anh bị bọn du côn kia chặn đường tính sổ chuyện lúc sáng thì nguy.
Hai giờ sáng, Linh vẫn trằn trọc không ngủ được. Không hiểu sao cô không thể ngừng nghĩ và lo lắng cho Minh. Hay là anh đã gặp phải chuyện gì? Hoặc là anh đi hẹn hò mà không muốn bị người khác quấy rầy? Mà biết đâu anh lại uống say và đang ngủ ngoài cổng thì sao? Việc Minh ngủ gục ngoài cổng tới sáng cũng không phải là lần đầu.
Nghĩ vậy, Linh chồm người dậy, mặc thêm chiếc áo ấm sau đó mới nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Sương mù giăng mờ mịt khiến Linh co rúm người vì lạnh. Cánh cổng sắt nặng nề mở ra, trong ánh đèn đường mờ mờ, sương mù trắng xóa, Linh ngẩn người khi thấy vài người đang đứng dựa vào tường. Cô còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì lập tức đã có người hét lên:
- Linh, vào nhà mau lên.
Giọng nói quen thuộc của Minh khiến Linh sực tỉnh. Cô định lùi ngay vào, nhưng những người kia phản ứng còn nhanh hơn. Một cánh tay khỏe mạnh và cứng như thép nguội túm lấy tay cô kéo ra. Trước khi Linh kịp hét lên thì bàn tay lớn của hắn đã chụp kín miệng cô rồi.
Mấy tên kia nghe thấy động thì dáo dác dồn lại một chỗ. Gã vừa túm được Linh vẫn bịt chặt miệng cô, kéo cô đến trước mặt một tên mặc áo khoác màu xanh lá đang ngồi trên một chiếc mô tô phân khối lớn màu bạc. Gã đang phì phèo hút thuốc, ánh mắt nhìn Linh từ đầu xuống tới chân rồi lại ngược từ chân lên đầu. Gã cười khẩy:
- Đợi thỏ về hang, không ngờ lại bắt thêm được con thỏ con. Hóa ra thằng nhóc này vẫn ở quanh đây. Mau ra đây đi, nếu không đừng trách tao đối xử tệ với con bé này.
- Đại ca, con nhỏ này chính là con mà chúng ta được thuê để xử lý – Một tên nhắc nhở, Linh nhận ra tên này chính là người dí dao vào lưng cô ban sáng.
- Có hai đứa oắt con mà cũng không đối phó nổi. Về tao tính sổ với tụi mày sau. Thằng kia, còn không mau ra đây? Để tao xem thằng nào lớn gan dám đánh đàn em của Hưng Đại Ca này?
- Hưng? – Tiếng Minh lại vang lên, lần này một bóng người cao lớn bước ra từ sau gốc cây lớn cách đó không xa – Không phải mày đang trong trại cải tạo sao?
Tên tự xưng là Hưng Đại Ca nghe câu hỏi này thì giật mình, nheo mắt nhìn kỹ người vừa tiến ra đó. Sau k