Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
nói một cách thách thức.
- Tốt thôi – Đại nhún vai – Linh là một cô gái tốt đấy. Chúc chú may mắn.
- Em cũng nghĩ đó là một cô gái rất tốt – Minh gật đầu.
Đại vừa cười vừa lắc đầu rồi sau đó mở cửa đi ra ngoài. Minh cứ nhìn mãi về phía cánh cửa đã đóng lại, nghĩ một chút về nụ cười sau cùng của Đại. Trong nụ cười đó, có một chút hụt hẫng và thiếu tự nhiên thoáng qua.
Phòng khách đã tắt đèn nhưng điện trong bếp vẫn sáng. Đại ngạc nhiên vì thấy bếp sáng nhưng lại không có người. Anh bước vào thì giật mình khi thấy một thân hình nằm dưới đất. Đó chính là Linh, trên tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bàn. Đại vội vàng chạy tới, nâng cô dậy và lay gọi. Anh gọi mấy tiếng, đang định bế cô lên phòng thì Linh hé mở mắt. Chớp chớp mắt mấy cái, đôi lông mày của cô nhăn lại vì cơn đau đầu dữ dội, nhưng vừa nhận ra Đại thì cô vội vàng gắng sức ngồi ngay dậy, thoát khỏi cánh tay rắn chắc của anh.
- Em sao vậy, Linh? Mệt thì phải nghỉ đi chứ? – Đại lo lắng hỏi.
- Em không sao. Chắc là ngủ quên thôi ạ – Linh vịn tay vào ghế đứng dậy.
Đại cũng đứng lên rồi bất ngờ đặt tay lên trán cô. Vừa đặt lên anh đã vội rụt lại khi thấy trán cô nóng như hòn than. Linh lảo đảo người rồi ngồi phịch xuống ghế.
- Em sốt rồi. Sao sốt cao thế này mà không nói?
- Em thấy không sao mà. Chút nữa em uống thuốc là sẽ khỏe thôi – Linh lắc đầu.
- Còn nói không sao? Em ốm vậy làm sao mà chăm sóc cho người khác được. Lỡ như lây bệnh cho Như Ý thì sao?
- Em… Hôm nay em không lại gần con bé mà – Linh giải thích.
- Xin lỗi… Là anh lo lắng quá thôi. Thuốc ở đâu, để anh lấy cho em?
- Anh cứ lên ngủ đi. Chút nữa em sẽ tự lấy được rồi – Linh từ chối.
- Sao em bướng bỉnh vậy. Em làm ở đây, anh nói gì em phải nghe chứ. Sao nói một câu cãi một câu như thế? – Đại cau mày quát lên.
Linh nhìn anh nhưng không nói gì. Đại lại nói tiếp:
- Đi, đi vào phòng. Anh sẽ lấy thuốc cho em. Nếu sáng mai vẫn không đỡ thì phải báo để anh biết.
Linh gật đầu, uể oải đứng dậy, xiêu vẹo đi về phía phòng mình. Đại nhìn theo cô, cũng không có ý sẽ chạy lại đỡ. Câu nói của Minh khi nãy lại xuất hiện trong đầu anh, nó nhắc anh nên giữ khoảng cách với cô một chút. Hơn nữa, vừa rồi, khi nhìn vào đôi mắt quật cường của cô, anh thấy trong đó dường như còn có chút gai góc và chán ghét anh. Có thể cái cách anh ra lệnh cho Linh đã làm cô cảm thấy khó chịu chăng?
Đại lên phòng, ngồi làm việc được một lúc, thấy không yên tâm trong lòng nên lại mò xuống. Khi anh vào phòng Linh thì cô đang lâm vào một cơn mê sảng dữ dội. Trong cơn mê, cô liên tục nói mớ, cả người đầm đìa mồ hôi. Đại sờ vào trán cô, chỉ thấy người nóng bừng bừng, nhưng miệng lại không ngừng kêu lạnh, thậm chí còn cố gắng cuộn tròn chăn bông lại quanh mình.
- Lạnh… lạnh quá! Mẹ ơi… lạnh quá… Chị ơi… chị…
Miệng cô liên tục nói những từ rời rạc, dù Đại có lay cách nào thì cô cũng không tỉnh lại.
- Con lạnh quá, mẹ ơi!
Đại không suy nghĩ được nhiều nữa, anh kéo chăn sau đó chui vào nằm cạnh cô, lập tức cảm thấy một thân thể áp sát rồi ôm cứng lấy mình. Hơi thở nóng rực của cô phả lên cổ anh, đôi bàn tay không tự chủ được bắt đầu sờ loạn khắp người anh. Đại vừa ôm lấy cô vừa thầm cười khổ. Lần đầu tiên ôm một người con gái trong tay, lần đầu tiên bị người ta sờ soạng loạn xạ như vậy mà bản thân hoàn toàn không có biện pháp gì ngoài cách đè nén cơn thèm muốn sinh lý xuống. Đại không phải người quân tử, nhưng chắc chắn anh không bao giờ lợi dụng những lúc người khác yếu đuối thế này để chiếm đoạt người ta.
Nổi giận
Một đêm dài trôi qua.
Đến sáng hôm sau, khi cả nhà bà Nguyệt dậy thì bếp vẫn lạnh tanh, điện chưa được bật lên như mọi ngày. Bà Nguyệt tưởng Linh ngủ quên nên vào gọi cô dậy thì không thấy cô ở trong đó nữa. Đúng lúc ấy, Đại gọi điện về báo với bà rằng anh đã đưa cô đi viện từ sáng sớm. Linh vào viện, hôm ấy cả nhà bà Nguyệt như rối tung cả lên. Sáng nay, ông Phương và hai đứa con trai bà phải ra quán ăn sáng, còn bà thì mất hơn một tiếng đồng hồ mới cho Như Ý ăn bột xong.
Đến trưa, Đại gọi điện về nhà báo Linh đã ổn hơn, nhung cô bị viêm phổi nặng nên phải ở lại bệnh viện để theo dõi.
Đầu giờ chiều, bà Nguyệt để hai đứa cháu lại cho ông Phương và Lâm trông rồi tự bắt taxi tới thăm Linh. Hai bác cháu nói chuyện một lúc, sau khi dặn dò cô cứ yên tâm nghỉ ngơi rồi bà cũng vội vã trở về nhà. Bà Nguyệt vừa về thì Minh tới. Thấy anh, Linh ngạc nhiên hỏi:
- Sao anh đã ra ngoài rồi? Phải nằm nghỉ ngơi chứ?
- Không có gì. Bố mẹ em đều mất trong một tai nạn cách đây gần tám năm.
- Rồi em sống thế nào?
- Chị gái đi làm nuôi em, em ở với chú thím ở quê. Tới khi em mười lăm tuổi thì chị gái em đón về ở với chị.
- Em…
Minh định nói tiếp thì hai người với vẻ mặt hớt hải đi vào. Đó là một người phụ nữ tóc đã điểm sương, ăn mặc lam lũ. Phía sau bà là một thanh niên còn trẻ, nét mặt cương nghị. Vừa thấy họ, Linh ngạc nhiên kêu lên:
- Bác Ngân, anh Kiên, sao hai người biết cháu ở đây?
- Cháu kh