Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.

a. Nếu cứ đi với tốc độ này và giữ vững khoảng cách như vậy, chỉ cần tới gần đích, hắn có thể chơi bài nước rút, tăng tốc rồi vọt lên bất ngờ, mạo hiểm một chút nhưng chắc chắn hắn sẽ giành chiến thắng.
Cứ như thế, hai chiếc xe lao đi vun vút trên đường cao tốc, hướng về phía cầu Thanh Trì. Một chiếc xe tải lao tới, đèn pha sáng quắc, Minh vội lạng người sang một bên rồi sau đó lại tiếp tục đưa xe về chính giữa, lướt tới. Cảm giác lo lắng lúc đầu đã thay thế bởi sự hưng phấn tột độ, máu trong huyết quản của anh đang sôi trào lên vì tốc độ này.
Lại thêm một chiếc taxi nữa chạy tới với tốc độ hơn trăm kilomet một giờ. Sau một chút giật mình, Minh cũng kịp tránh sang bên phải trước khi va vào nó. Khi anh lướt qua ngay bên cửa chỗ lái xe. Người lái xe giật bắn cả mình, cơn buồn ngủ đang ập tới cũng tan biến hoàn toàn. Chiếc taxi vội giảm tốc độ, có lẽ lái xe sợ rằng phía trước sẽ còn những chiếc xe khác liều lĩnh như thế nữa.
Chỉ sau một chút thời gian, chiếc xe đã chạy qua khu Linh Đàm. Đoạn đường chỉ còn một nửa, nhưng Minh không dám lơ là một giây nào. Mắt anh lúc này đã nhòe nhoẹt nước vì gió. Gió thốc vào trong mũi, trong miệng khiến ngực anh đau tức.
Chiếc xe do Hưng lái, lần đầu tiên vượt qua anh. Minh mím môi nhìn theo, nhưng cũng không vì háo thắng mà liều lĩnh tăng tốc. Chưa tới lúc cần liều mình, vì thế anh vẫn giữ nguyên tay ga, không có ý định tăng tốc độ.
Tới công viên Yên Sở, đoạn đường vẫn vắng ngắt như cũ, cứ tầm gần một phút mới lại có một chiếc xe lướt qua, may mắn là lần nào Minh cũng kịp tránh. Anh bắt đầu thấy đầu óc mình căng thẳng tột độ, nếu không duy trì tốt trạng thái này, anh sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Chiếc xe đang chạy với vận tốc gần một trăm năm mươi kilomet một giờ.
Bỗng anh nghe có tiếng “rầm” ở phía trước. Từ bên kia đường, một chiếc xe trượt dài trên lòng đường tạo ra những tia lửa điện sáng lóa. Nó trượt từ bên kia đường sang bên này đường. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ, trong vòng không quá ba giây khiến Minh không kịp giảm tốc độ. Một chiếc xe khác với ánh đèn pha sáng rực cũng đang chạy tới. Cái đầu to lớn, gớm ghiếc như quái vật của chiếc con­tainer chồm ra từ trong sương mù. Minh lập tức lạng xe sang bên phải để tránh, nhưng sau đó xe anh quệt ngay phải chiếc mô tô đang nằm bên này đường. Minh bóp phanh, chiếc xe chồm lên làm anh bay về phía trước một đoạn. Minh lăn long lóc hơn mười vòng trên đường, cả người đau đớn. Tuy nhiên, anh vẫn có thể ngóc đầu dậy nhìn. Ở bên kia đường, trước đầu một chiếc ô tô tải, một người đang nằm im không nhúc nhích. Cú tông thẳng vào đầu xe đã làm Hưng bất tỉnh tại chỗ. Xe của hắn bắn sang tận bên này đường, đầu xe cũng đã tan nát theo cú va đập.
Minh cố gắng nhúc nhích người, hình ảnh Linh lại ập tới trong đầu anh. Và anh như được tiếp thêm sức mạnh, loay hoay ngồi dậy. Sau đó anh chống tay, nặng nề đứng lên, mặc cho một bên mạng sườn đau nhói từng cơn.
Minh nhìn xung quanh một hồi, lê từng bước tập tễnh về phía Hưng. Kéo Hưng ngồi dậy, thấy máu từ trán hắn chảy đầy xuống mặt, Minh vội lột chiếc mũ bảo hiểm của hắn ra. Sau đó anh đưa tay vào túi áo trong của hắn sờ soạng một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc điện thoại.
Minh bấm gọi cấp cứu, sau đó kéo Hưng ngồi dựa vào sát mép cầu, sơ cứu cho hắn giống như hướng dẫn trong điện thoại. Làm xong, Minh cũng ngồi dựa vào đó, thở hồng hộc. Sau đó anh lại tập tễnh đi sang bên kia đường, dựng chiếc xe của mình dậy, nó cũng bị va đập mạnh nhưng không đến nỗi te tua như xe của Hưng. Khi nghe thấy tiếng còi cấp cứu hú lên ở đằng xa, Minh ngoảnh đầu nhìn Hưng rồi sau đó lại nhấn ga, chiếc xe chạy thẳng về phía trước. Anh còn phải hoàn thành nốt chặng đường cuối cùng và cứu Linh về. Những chuyện khác, anh không quan tâm nữa.
Tên đàn em của Hưng vẫn đang đứng đợi ở đầu cầu Thanh Trì, hắn hằn học nhìn Minh khi anh tới và lấy chiếc khăn trắng. Anh cắn răng để nén lại cơn đau bên mạng sườn, rồi nói với hắn:
- Bỏ thái độ đó đi. Đại ca của tụi mày thua rồi, và sẽ không đến đích đâu. Nó đang được đưa vê bệnh viện 198 để cấp cứu.
- Đại ca làm sao? – Hắn nghe vậy thì lắp bắp hỏi.
- Đâm vào một chiếc ô tô ở trên đường đi. Nhưng không sao, cú va đập quá mạnh nên nó bị choáng thôi, chiếc xe vẫn nằm ở đó, nên tới mà dọn dẹp trước khi công an tới đi.
Khi anh nhìn thấy Linh thì cô đang bị trói và bịt chặt miệng, ngồi co ro ở một góc. Mấy tên đàn em của Hưng đang canh giữ Linh nghe thấy tin đại ca chúng bại trận thì vội vàng lên xe chạy mất, chỉ còn lại Minh và Linh. Minh dựng xe, vội tới bên cạnh Linh. Anh tháo găng tay của mình rồi vội lột miếng băng dính ở miệng cô ra. Lúc vô tình chạm tay vào má cô, anh thấy má cô ướt và lạnh ngắt, dường như Linh đã khóc rất nhiều.
- Không sao rồi, anh sẽ đưa em về – Minh ốp bàn tay lên má cô.
Linh không nói được câu gì, chỉ khóc òa lên. Minh kéo cô dựa vào ngực mình rồi vươn tay ra sau lưng Linh, cởi dây trói cho cô. Linh dường như kiệt sức nên dựa hẳn vào anh khiến Minh cảm thấy bên sườn càng đau hơn nhưng anh


XtGem Forum catalog