Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.

vẫn cắn răng để không bật ra thành tiếng kêu, vừa cởi trói, vừa dỗ dành cô:
- Anh đã thắng rồi, không sao đâu. Chúng ta đi về nào.
- Em… sợ… – Linh nói được hai tiếng này rồi ngất xỉu.
Minh thấy cả người cô lạnh ngắt, vội vàng ôm lấy Linh, lay cô dậy. Anh cởi cả áo khoác ngoài, trùm lên người cô. Mãi một lúc sau, có lẽ cảm thấy ấm áp hơn, Linh mới lại tỉnh lại. Cô mỏi mệt nhìn Minh, chỉ thấy gương mặt anh đầy vẻ lo lắng.
- Về thôi. Em đi được chứ?
Minh nói rồi dìu cô đứng dậy. Linh hơi tì vào cánh tay anh bước đi. Minh giúp cô trèo lên xe, đội chiếc mũ bảo hiểm của mình lên đầu cô. Linh lắc đầu nói:
- Anh đội đi, anh lái xe mà.
- Anh không sao. Em đội đi cho ấm. Đêm lạnh lắm đấy – Minh mỉm cười.
Linh ôm chặt lấy Minh. Cô thấy cả người Minh run lên vì gió lạnh. Nhường áo khoác cho cô nên lúc này Minh chỉ còn mặc một chiếc áo sơ mi duy nhất mà thôi.
- Anh dừng lại đi, mặc áo vào cho đỡ lạnh. Em không sao đâu.
- Ngồi yên đi, anh đi nhanh nên sẽ về nhà nhanh thôi – Minh vẫn giữ nguyên tốc độ.
Lúc này không còn trong cuộc đua nhưng Minh cũng đi rất nhanh, anh tự tin hơn trước nhiều vì anh đã cứu được Linh. Cô thậm chí còn đang ôm anh từ phía sau.
- Nhưng anh không…
- Không lạnh đâu. Cứ ôm anh như thế, dù có là Bắc Cực anh cũng cảm thấy không lạnh chút nào – Minh cười, ngắt ngang lời cô.
Linh lặng yên, cô hiểu lời Minh nói. Hiện tại cô đã quá mỏi mệt chẳng thể cất tiếng được nữa. Mọi chuyện, để sau này hãy nói. Bây giờ cô thực sự muốn có một người để mình dựa vào như thế này. Linh chợt nhận ra, lưng của Minh thật rộng và vững chãi.



Một đêm dài


Ngày hôm sau, ông bà Phương vội vàng bắt Lâm đưa Minh vào bệnh viện kiểm tra khi thấy anh kêu đau một bên mạng sườn. Cả hai ông bà chẳng còn tâm trí bắt con giải thích tại sao đi từ sáng tới tận đêm mới về, chỉ hỏi lý do tại sao bị thương. Minh hồ đồ giải thích rằng do không cẩn thận nên bị ngã xe. Ông bà thấy xe của anh đầy vết trầy xước thì lập tức tin ngay. Ông Phương chỉ mắng con một hồi rồi thu lấy chùm chìa khóa xe mà thôi.
Kết quả chụp X quang cho thấy Minh bị gãy một xương sườn ở bên phải, nên sau đó bà Nguyệt bắt anh phải nằm trên giường, không được rời khỏi giường nếu bà không cho phép. Mặc dù trải qua một đêm kinh hoàng và đầy mỏi mệt, nhưng Linh vẫn buộc mình phải dậy đúng giờ vào sáng hôm sau và làm mọi việc một cách bình thường, dù đầu cô cũng đang đau như bị bổ ra làm đôi vậy.
Thấy vẻ mặt xanh như tàu lá của cô, Minh chồm dậy, lo lắng hỏi:
- Em không sao đấy chứ? Nhìn em đáng sợ quá, xanh lét… Mệt thì xin mẹ anh cho nghỉ một ngày đi.
- Em không sao đâu, anh ăn gà hầm đi, bác bảo em làm cho anh tẩm bổ đấy. Ngoài gãy xương sườn, anh không còn bị làm sao nữa chứ?
- Vậy tại sao chúng muốn bắt em?
- Em cũng không biết.
- Đến lúc này mà em vẫn nhất quyết không nói ra sự thật sao? – Minh buồn bã hỏi.
- Không phải… nhưng… – Linh vội xua tay, rồi sau đó cô lại ngập ngừng – Em cảm ơn anh vì đã cứu em. Em xin lỗi anh vì đã kéo anh vào rắc rối này. Em sắp rời khỏi nhà anh rồi, sẽ không còn rắc rối nào tới với anh nữa đâu.
- Được rồi. Ai cũng có bí mật, nếu em đã không muốn kể thì anh không ép. Nhưng nếu em cần giúp đỡ, thì hãy nói với anh, hoặc anh Đại, đừng sợ hãi gì hết, hiểu không?
- Em hiểu. Cảm ơn anh – Linh gật đầu, nhoẻn miệng cười.
Linh đi xuống rồi, Minh quay sang nhìn bát gà hầm còn bốc khói nghi ngút, chẳng buồn ăn, chỉ thở dài. Lời nói yêu cô, cuối cùng anh cũng không nói ra được.
Đại về tới nhà khi đã tối muộn.
Ăn cơm tối xong, Đại mới lên thăm Minh. Minh đang nằm chơi điện tử trên giường, dù biết Đại bước vào nhưng anh cũng không có ý định sẽ bỏ máy xuống. Đại ngồi xuống ghế rồi quay sang hỏi đứa em út:
- Vết thương của chú sao rồi?
- Em không sao, chỉ là mẹ cứ thích làm to mọi chuyện lên thôi mà – Minh hờ hững đáp, mắt vẫn dán chặt vào màn hình laptop.
- Mẹ lo lắng. Bố cũng rất giận – Đại nghiêm giọng nói – Đến bao giờ chú mới chịu thôi không giao du với bọn đua xe đường phố đó?
- Anh biết tính em, sao còn hỏi câu vô nghĩa đó làm gì.
- Chú lớn rồi, cũng sắp ra trường, đừng để bố mẹ phải lo lắng cho mình nữa. Anh nhắc chú lần này là lần cuối, lần sau mà còn để xảy ra chuyện này, đừng trách anh kể sự thật cho bố mẹ.
- Được rồi, được rồi, lần này là do không cẩn thận. Sao anh nói nhiều như đàn bà thế? – Minh cau có đáp.
- Nghỉ sớm đi. Anh cũng sắp xếp cho chú vào thực tập ở công ty của thằng bạn anh rồi đấy.
- Ừm… – Minh gật gật đầu và không nói gì thêm nữa.
Đại nhìn đứa em trai, chán nản đứng dậy đi ra ngoài. Nhưng vừa đi tới cửa, anh lại nghe Minh nói:
- À, có chuyện này…
- Sao? – Đại quay lại nhìn và chờ đợi.
- Em yêu cô ấy.
- Ai? Cô nào? – Đại ngẩn ra, dường như không hiểu ý tứ của em trai mình là gì.
- Linh. Em yêu cô ấy.
Đại sửng sốt một chút rồi bật cười, hỏi lại:
- Linh? Chú không đùa chứ?
- Không. Em nói nghiêm túc mà – Minh nhìn thẳng vào mắt của anh trai mình,