Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.

thì anh bất ngờ vươn tay túm lấy cánh tay Linh, kéo cô ra ngoài bằng một động tác vô cùng dứt khoát.
Khi Linh còn đang bất ngờ, anh đã cúi xuống, phủ lên môi cô một nụ hôn tham lam.
Linh đờ cả người vì hành động táo bạo này. Cô cắn chặt răng, cố đẩy anh ra nhưng hai cánh tay Đại vẫn ôm chặt lấy cô, thậm chí càng lúc càng siết chặt hơn nơi bờ eo mảnh mai đó. Anh kéo cô dán chặt vào người mình, tới nỗi cả hai có thể cảm nhận được nhịp tim của nhau, khiến cô không tài nào giãy dụa được. Mùi rượu, mùi thuốc lá và cả mùi của cơ thể đàn ông phủ hết tâm trí Linh. Anh vẫn đang ngấu nghiến hôn đôi môi cô giống như thưởng thức một món ăn ngon nhất trên đời. Nụ hôn mãnh liệt và cuồng nhiệt tới mức cuối cùng Linh phải đầu hàng cảm xúc, đầu hàng trái tim mình. Dù không quá tự nguyện, nhưng cô vẫn đáp lại anh bằng nửa lý trí còn sót lại, nửa kia đã chìm hẳn vào trong những rạo rực đang bùng nổ nơi trái tim của hai người.
Linh run rẩy nép sát vào người Đại, để mặc anh dắt cô đi qua những cung bậc cảm xúc trong nụ hôn bất tận ấy. Đến tận khi cô khẽ kêu lên vì cảm thấy môi đang bị Đại cắn chặt thì cả hai mới bừng tỉnh. Nhưng đôi tay Đại vẫn ôm chặt lấy cô không buông. Trong hơi thở đầy mùi rượu, anh thì thầm vào tai cô một câu khiến Linh run bắn cả người:
- Anh yêu em mất rồi!



Về quê


“Anh thấy Đại nó đang hẹn hò với một cô gái khác nữa mà. Ở Cô Tô, hai người họ quấn quýt nhau lắm, đêm nào chẳng tách ra đi riêng. Nghe nói cô gái này viết văn, xinh và rất lãng mạn”.
Những lời kể của Cường trong bữa tối hôm trước lại vang lên trong đầu Linh khiến cô tưởng tượng ra cảnh Đại đang ôm ấp một cô gái xa lạ, cũng tay trong tay như thế này ở Cô Tô. Nghĩ tới đây, cô như bừng tỉnh, lập tức đẩy Đại ra. Đại loạng choạng lùi vào tường, cô vội chạy ngay vào trong phòng và khóa trái cửa lại.
Đại bật cười, khẽ nhắm mắt thưởng thức nốt dư âm còn sót lại của nụ hôn. Một nụ hôn không giống những nụ hôn nhạt nhẽo mà anh vẫn thường trải qua. Anh nhìn về phía cánh cửa đã đóng chặt, cười một mình, sau đó dợm bước về phòng.
Đêm ấy, có hai người không thể ngủ được vì chợt nhận ra những rung động từ sâu thẳm trái tim mình.
Sáng hôm sau, Linh dậy sớm để ra bến xe về quê. Cả nhà ông Phương cũng dậy sớm để tiễn cô.
- Không cho thì không trốn được à? – Minh cười.
- Nhưng…
- Về quê rồi, em có lên lại không?
- Anh nghĩ thế nào? – Linh không muốn nói dối anh.
- Anh nghĩ em sẽ sớm quay lại đây thôi – Minh cười.
- Em cũng không biết được.
- Được rồi, cứ về quê chuẩn bị đi, anh sẽ về quê em một chuyến đấy – Minh nói nửa đùa nửa thật.
- Ồ, thật không? – Linh ngạc nhiên.
- Thật đó. Nghe chị Nhật Lệ nói quê em nhiều đồ ăn ngon lắm, anh muốn về đó lâu rồi.
Câu chuyện của hai người cứ thế kéo dài ra mãi. Đến khi xe dừng ở bến, Minh xuống xách đồ cho cô, tiễn cô lên tận xe khách rồi anh mới chịu quay về.
Nhung Minh đi không lâu, Linh vừa mới ngồi ấm chỗ thì một người bước lên xe. Cái dáng cao lớn của anh làm cho chiếc xe như bé lại. Anh đảo mắt rất nhanh, dừng lại ở chỗ Linh đang ngồi. Anh nhếch môi cười, túm lấy tay cô, kéo cô đứng dậy.
- Anh Cường, sao anh lại ở đây? – Linh sửng sốt hỏi.
Cường không nói gì, một tay nắm lấy tay cô kéo đi, một tay vơ hết cả mấy thứ đồ cô mang theo.
- Anh Cường? Anh kéo em đi đâu vậy? – Linh cuống quýt hỏi.
- Đê anh đưa em về.
- Em đi xe khách được rồi mà – Linh tỏ vẻ phản đối.
- Từ lúc bước chân ra khỏi ngôi nhà đó, em chính thức là nhân viên của anh. Sếp nói mà nhân viên cứ cãi là sao hả? – Cường quay sang thắt dây an toàn cho cô rồi lái xe ra khỏi bến.
- Hứ, vậy anh đuổi việc em đi, em cám ơn – Linh khoanh tay quay ra ngoài.
- Tốt, anh sẽ thăng chức cho em. Thư ký nhé? Hay trợ lý giám đốc? – Cường cười đầy xấu xa.
- Không có hứng thú.
- Vậy thì cứ ngoan ngoãn cả đời này nấu ăn cho anh đi – Cường quay sang nhìn cô, dường như anh đang rất vui vẻ.
Rồi sau đó như nhớ ra, anh lại hỏi tiếp:
- Chừng nào em quay lại Hà Nội?
- Không biết.
- Không biết là sao? Hợp đồng lao động cũng kí rồi, em định trốn việc à? – Cường cau mày tỏ ý không vừa lòng.
- Ra Tết rồi tính đi.
- Được, nếu em không chịu lên làm việc là anh sẽ về bắt em lên đó… Hay là em về chào họ hàng đi, rồi lên đón Tết với anh. Hoặc mình sẽ tranh thủ thời gian nghỉ Tết, đi thăm mọi người ở bên kia một chuyến.
- Không, năm nay em sẽ ở quê – Linh lắc đầu từ chối ngay.



Em gái của Nhật Lệ


Một ngày đầu năm mới, không khí Tết dường như vẫn còn đọng lại trên chồi non lộc biếc, đọng lại trong làn gió xuân ấm áp, trong không khí hanh hanh trong lành của vùng quê yên ả. Con sông nhỏ như một dải lụa đào mềm mại, vài cụm lục bình êm trôi xuôi theo dòng nước trong vắt. Lúa xuân như cô gái đẹp nhất ở tuổi đôi mươi, nõn nà, mơn mởn. Những khóm tre già đong đưa nhè nhẹ trong gió, tóc xanh buông thả bên những ao hồ dọc hai bên đường làng. Mấy đứa trẻ chơi những trò chơi của trẻ


pacman, rainbows, and roller s