Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
gây ra chuyện này, con sẽ không tha cho cô ta đâu. Mặc kệ cô ta là con cái nhà ai, động tới người con yêu thì đều phải trả giá.
- Mày được lắm. Được, nếu sau này mày ra đường vì con đàn bà kia, lúc đó cũng đừng chạy tới tìm mẹ mày. Tao coi như không sinh ra đứa con như mày – Bà Phượng khóc tới đỏ cả mặt, phấn son nhòe nhoẹt, nhưng nước mắt cũng không làm động lòng nổi đứa con trai của bà.
Sau khi chỉ tay vào mặt con trai chửi mắng, bà Phượng rời khỏi nhà riêng của Cường. Cường lấy lại bình tĩnh rồi mới quay sang Linh. Linh không vì những lời lăng nhục của bà Phượng mà tỏ ra buồn, cô đã nghe quen rồi, nhưng khi nhìn vào đôi mắt buồn bã của Cường, cô lại thấy nao lòng. Hôm nay Cường đã vì cô mà có thái độ như thế với mẹ đẻ của anh, điều đó càng làm cô thấy mình bội bạc vì đã không thể yêu anh như anh đã yêu cô, thậm chí là yêu cô rất nhiều.
- Anh Cường – Linh khẽ gọi.
- Không cần suy nghĩ. Mẹ anh cả giận nên mới nói như vậy, đừng bận tâm làm gì. Em phải nghỉ ngơi để lấy lại sức khỏe mới được – Cường đỡ cô nằm xuống rồi kéo chăn đắp cho cô.
- Anh Cường… – Linh nắm lấy tay anh, cảm thấy bàn tay ấy hơi run rẩy.
- Ngủ đi… – Cường nắm lấy bàn tay cô thật chặt – Anh phải làm việc nữa. Ngoan, anh sẽ ở đây thôi, không đi đâu cả.
Linh mỉm cười gật đầu, sau đó nhắm mắt lại.
Anh đi rồi, Linh mới mở mắt ra và thở dài một hơi.
Tại sao chuyện tình cảm lại khó hiểu đến thế? Dù lúc này Cường có tốt với cô bao nhiêu, thì những yêu đương xưa cũ cũng không thể trở về trong trái tim cô được nữa. Những tổn thương ngày xưa đã nguôi ngoai hẳn, vậy mà cô cũng không thể mở rộng lòng để đón nhận lại tình yêu của anh. Hình ảnh Cường ở trong trái tim cô, dường như đã bị một hình bóng khác thay thế. Con người ấy, mỗi khi nhắm mắt lại là hiện ra rõ mồn một trong đầu cô. Từ nụ cười rất ấm, từ đôi mắt rất sâu, từ những đường nét trên gương mặt, tất cả đều hiện lên rõ ràng. Cô đã từng rất căm ghét con người ấy, nhưng tại sao bây giờ tình cảm lại xoay chuyển như vậy?
Một lần nữa Linh tự hỏi, cô đã yêu người đó thật sao?
Anh yêu em!
Trong suốt năm ngày tiếp theo, Cường gần như không rời khỏi cô một bước nào. Anh nấu cho cô ăn, làm việc ngay tại phòng ngủ của mình. Đến hôm thứ ba, anh còn lái xe đưa cô đi dạo trong thành phố một vòng. Được Cường chăm sóc mấy ngày, Linh khỏe hẳn ra, sắc mặt cũng hồng hào trở lại.
Đến ngày thứ sáu, Cường phải chạy tới công ty để giải quyết ít việc tồn đọng. Khi anh về tới nhà thì Linh đã ra khỏi giường và đang dọn dẹp nhà cửa. Anh vội vàng bắt cô trở lại phòng, nhưng Linh từ chối, sau đó còn đề nghị anh đưa cô đi siêu thị. Tối nay cô muốn vào bếp, tự tay nấu nướng cho anh ăn.
Ban đầu Cường hơi kinh ngạc, nhưng sau đó anh cũng đồng ý. Đợi cô thay bộ đồ anh mới mua, hai người đi siêu thị, vui vẻ giống hệt như một đôi vợ chồng trẻ mới cưới vậy.
- Anh thích ăn món gì để em làm?
- Được Vua Đầu Bếp tự tay nấu ăn cho, anh còn dám đòi hỏi sao. Em nấu gì anh cũng thích mà – Cường cười.
- Lẩu nấm – Linh nói gần như không tốn thời gian suy nghĩ.
- Ừ, thì lẩu nấm – Cường gật đầu đồng ý.
Cả hai về tới nhà, trong khi Linh bắc bếp chuẩn bị nồi lẩu thì Cường cắm hoa. Sau đó anh phụ cô nhặt rau. Hai người làm rất vui vẻ, thỉnh thoảng Cường lại làm trò cười khiến Linh cười không ngừng. Lâu rồi Cường mới lại có cảm giác vui vẻ như thế. Đây chính là điều mà anh vẫn mong mỏi, một không khí ấm cúng của gia đình, vợ nấu bếp, còn chồng lăng xăng phụ giúp ở bên cạnh. Trước đây khi ở Cali, anh và Linh cũng từng vui vẻ như thế, vui vẻ tới nỗi những người phụ việc trong nhà hàng phải ghen tị.
Bàn ăn thịnh soạn được dọn ra, Cường còn khui một chai rượu vang để hai người cùng uống. Rượu vang làm Linh đỏ hồng cả má khiến Cường cũng phải ngây ra.
- À, em định ngày mai trở về nhà bác Phương – Giữa bữa ăn, Linh đột ngột đề nghị.
- Em đã khỏe hẳn đâu? – Cường có một chút không đành lòng.
- Em khỏe lắm rồi – Linh cười – Em phải quay về đó còn chuẩn bị về quê nữa, tuần sau là Tết rồi.
- Bao giờ em rời khỏi đó? – Cường chợt hỏi.
- Chắc là hai, ba hôm nữa. Em cũng không thể cứ thế đường đột đi ngay được.
- Ừ…
- Không biết mấy ngày nay tình hình Như Ý thế nào? – Hôm nay anh vừa gặp Đại, nó nói đã tìm người giúp việc mới rồi – Cường kể.
- Thật sao? – Linh kinh ngạc – Người đó là ai? Có làm được việc không?
- Anh không hỏi kỹ, nghe nói là tìm qua trung tâm giới thiệu việc làm. Một người trung tuổi.
- Mấy người tìm qua trung tâm giới thiệu việc làm chẳng mấy ai đáng tin. Em chỉ sợ lại không chăm sóc tốt được cho Như Ý.
- Em không cần lo, nghe Đại nói thì người này cũng thạo việc lắm, chỉ là…
- Là sao? – Linh tò mò khi Cường bỏ lửng câu nói.
- À… – Cường cười – Nó nói hơi nhớ cô đầu bếp cũ…
Linh lặng thinh trước câu nói nửa đùa nửa thật của Cường.
- Em không tin sao?
- Em không quan tâm. Anh ta mà nhớ em mới lạ đó.
- À, ý nó là nó nhớ những bữa cơm em nấu. Chắc ăn ngon quen rồi, giờ người khác