Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

con nông thôn mà những đứa bé thành phố sẽ không bao giờ biết đến; những trò chơi nhuốm màu đất, bàng bạc, nâu nâu, nồng nồng, ngai ngái của đất, của cát, của đường làng, của rơm rạ, của cỏ may bám đầy áo quần.
Con đường nhỏ nối liền từ làng chạy lên huyện men theo con sông. Một bên đường là cánh đồng lúa rộng mênh mông, kéo dài thẳng tắp. Một bên đường, ngay cạnh bờ sông là những luống cải đã trổ hoa vàng tươi. Mỗi khi có một cơn gió lớn thổi qua, từng đợt cánh hoa vàng bị cuốn theo xuống dòng nước đang lững lờ chảy, khi ấy mặt nước sông sẽ như một tấm lụa xanh lơ được dính thêm những điểm hoa vàng.
Một buổi sáng Chủ nhật giữa mùa xuân, khi người lớn bắt đầu tất bật với công việc đồng áng, trẻ con không phải tới trường nên kéo nhau ra đường nô đùa huyên náo, có một chiếc mô tô màu đen tiến vào trong làng. Tới chỗ đám trẻ con đang nô đùa, chiếc xe đỗ xịch lại. Lũ trẻ ngơ ngác đứng nhìn người trên xe từ từ bỏ mũ xuống. Đó là một thanh niên trắng trẻo, đẹp trai, toàn thân mặc bộ đồ đen, găng tay đen, giầy thể thao màu ghi, đôi mắt cũng đen và sâu thẳm. Anh chàng lấy từ trong túi ra một mẩu giấy rồi cúi đầu hỏi lũ trẻ con.
Một đứa trẻ mạnh dạn bước ra chỉ đường cho anh chàng. Anh ta mỉm cười sau đó lại nổ máy đi tiếp.
Một hồi lâu, sau khi đã đi lạc vòng vèo trong ngôi làng nhỏ, hỏi thăm rất nhiều người, cuối cùng anh chàng cũng tới được địa chỉ cần đến. Khi anh ta phóng thẳng xe vào trong sân gạch của một ngôi nhà hai tầng mới xây, một người phụ nữ đang giặc quần áo bên giếng nước đứng dậy nhìn bằng đôi mắt tò mò. Sau khi chàng trai cất tiếng hỏi, người phụ nữ mới bỏ tay áo đang xắn cao xuống, tất tả mời anh vào nhà.
Bên trái của điện thờ còn có một bàn thờ nữa. Sau khi thắp hương cho bố mẹ của Linh xong thì anh dợm bước đi sang bên bàn thờ nhỏ đó. Nhưng vừa nhìn vào di ảnh đặt ở bàn thờ này, Minh đã sững người lại.
Khoảng khắc này, chân anh như đã bị chôn chặt tại chỗ, ánh mắt không tài nào rời khỏi khung hình của người con gái trẻ kia được. Khuôn mặt này, nụ cười này, ánh mắt này, tất cả đều vô cùng quen thuộc với anh.
Cô gái trong di ảnh đó chính là Nhật Lệ!
Đầu óc Minh trống rỗng hoàn toàn, anh thậm chí không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình nữa? Ngay cả khi tiếng Linh vang lên ở ngoài sân anh cũng không nghe thấy, tiếng bước chân dồn dập của cô tiến lại đây anh cũng không nghe thấy. Chỉ đến tận lúc Linh chạm khẽ vào cánh tay anh, gọi bằng giọng kinh ngạc, anh mới quay lại.
- Linh, kia có phải là chị Nhật Lệ không? – Minh quay lại nhìn cô, đó là câu hỏi duy nhất anh có thể cất lên.
Bởi anh không dám tin đó là Nhật Lệ.
Linh bối rối nhìn Minh, cô cũng không biết phải thừa nhận như thế nào nữa.
- Linh, em là gì với chị Nhật Lệ? – Minh không chờ đợi câu trả lời của cô, sự im lặng của Linh đã nói lên tất cả rồi.
- Anh Minh, anh thắp hương cho chị ấy đi đã rồi đi với em – Cuối cùng, Linh thở dài đề nghị.
- Ừm… – Minh gật đầu, tiến lại gần. Anh đốt hương nhưng mắt vẫn không thể rời khỏi đôi mắt biết cười của Nhật Lệ trong khung ảnh.
Sau khi Minh làm xong tất cả, Linh lặng lẽ dẫn anh ra ngoài.
Cô đi trước, anh theo sau, cứ thế bước ra ngõ, đi vòng vèo trên đường làng. Minh không biết cô định dẫn anh đi đâu, nhưng anh cũng không hỏi, cứ thế yên lặng bước theo. Hai người đi một hồi lâu thì trước mắt là cánh đồng, con sông yên ả nằm kế bên. Cuối cùng, không nhịn được, Minh lên tiếng:
- Chúng ta đi đâu?
- Anh cứ đi theo em, đừng hỏi gì cả – Linh lắc đầu từ chối câu trả lời, vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Hai người đi men theo đường bờ ruộng thêm gần mười phút nữa thì trước mắt Minh hiện lên khung cảnh của một cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ, đẹp mê hồn. Trong ruộng cải lúc này có vài người đang đứng, nổi bật là một bộ váy cưới trắng tinh, cô dâu cười rạng rỡ trong nắng ấm, chú rể rất điển trai bẽn lẽn cười. Linh vẫy tay chào họ, sau đó tiếp tục dẫn anh ra một góc khác. Sau cùng, cô dừng lại và ngồi xuống vệ cỏ, ngay dưới những gốc hoa cải, hướng nhìn ra con sông trước mặt. Minh cũng ngồi xuống cạnh cô. Mùi cải hăng hăng xộc vào mũi làm Minh có cảm giác thê lương lạ.
Linh thấy anh ngồi xuống thì ngoảnh mặt, vươn tay chỉ sang bên kia bờ sông nói:
- Chị ấy nằm ở bên kia.
- Em nói Nhật Lệ sao? – Minh hỏi lại, cũng nhìn về phía đó. Chỉ thấy bên đó là bờ bãi xanh um một màu của cỏ, khó mà nhìn ra những ngôi mộ nằm ở phía sau đám cỏ cao đó.
- Phải, Nhật Lệ, chị gái của em – Linh gật đầu.
- Chị Nhật Lệ là chị gái của em? – Minh hỏi lại.
- Ừ…
- Tại sao? – Minh khẽ thì thào như tự hỏi, giờ phút này, trong lòng anh có muôn vàn điều muốn hỏi, nhưng tất cả đều nằm trong một chữ “tại sao” này.
- Gần một năm rồi. Chính xác là mười tháng hai mươi hai ngày. Đó cũng là tuổi của Như Ý – Linh kể tới đây thì giọng đã nghẹn ngào, dường như đó là một kỉ niệm vô cùng đau đớn với cô.
- Ra là vậy…Đó là lý do tại sao em cố tình vào làm trong nhà anh, phải không? Em lo Như Ý sẽ không được chăm sóc kỹ hoặc không được đối xử tốt ở nhà anh, đúng không? – Minh qua