Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
ẩy một xe thức ăn nữa vào, bên trên là một món ăn còn nóng hổi. Vừa liếc mắt tới, Đại đã nhận ra là món tôm hùm nướng bơ.
Mùi thơm của bơ và tôm hùm nướng xộc vào mũi khiến Đại cũng muốn kêu lên một tiếng khen ngợi, nhưng cuối cùng, vẫn nén lại được, anh chỉ khẽ gật đầu:
- Không tệ.
- Sở trường của cô ấy vẫn là những món ăn dân tộc – Cường cười nói.
- Thế thì hợp với nhà hàng của tôi hơn nhỉ? – Đại nói bâng quơ sau đó không khách khí dùng đũa gắp một miếng thịt tôm nóng hổi, thơm nức mũi đưa lên miệng.
- Tuy nhiên, cô ấy vẫn là bậc thầy với các món ăn hiện đại mà – Cường tự tin nói tiếp.
- Ừm, tôi cũng không có ý tranh giành, một khi người ta đã nguyện ý theo ông. Đó chính là kết quả của mấy năm ở tịt bên Mỹ của ông đúng không?
Đại như hiểu ra, chợt hỏi nhưng đầu vẫn không ngừng gật gù vì mùi vị tuyệt hảo của món ăn mang lại, trong lòng thì thầm than thở, đúng là Vua Đầu Bếp có khác, chỉ hương vị món ăn thôi cũng đã khiến người ta phải si mê rồi.
Nhưng Đại vừa mới cầm ly rượu vang lên miệng, còn chưa kịp uống, cũng chưa kịp nghe Cường nói gì thêm thì ánh mắt anh đã dừng lại ở phía bên kia cánh cửa kính, nơi có một người đang đi tới. Thấy Đại đột ngột dừng ăn, Cường cũng đánh mắt về phía đó.
Một cô gái trong bộ đồ nấu bếp đang đẩy xe đựng thức ăn tới, gương mặt cô lạnh nhạt nhìn thẳng về phía này nên không ai đoán được trong lòng cô đang nghĩ gì, hay chỉ cố tỏ ra thờ ơ để che giấu sự căng thẳng mà thôi. Mái tóc dài của cô được buộc gọn gàng sau lưng, gương mặt không trang điểm vẫn vô cùng xinh đẹp, tuy có đôi chút nhợt nhạt. Cường nhìn cô mỉm cười tới ngây dại.
Còn Đại nhìn cô với ánh mắt khó tin nhưng cũng không giấu nổi vẻ si mê với cái khí chất cao ngạo và có phần xa cách đó.
Hiển nhiên, cô gái ấy là Linh.
Linh không nhìn ai trong hai người đàn ông, lặng lẽ đẩy xe thức ăn tiến vào căn phòng, rồi lại lặng lẽ đặt những món ăn lên bàn.
Salad cá hồi. Cá hồi sốt rượu. Súp bí đỏ.
Kể cả âm thanh “cạch” rất lớn vang lên khi Đại đặt ly rượu xuống bàn cũng không làm cô thay đổi sắc mặt chút nào.
Bình thản tới đáng sợ.
Hiển nhiên là Đại bất ngờ, bất ngờ tới nỗi anh cũng không biết phải nói gì, làm gì vào lúc này? Anh nên giận dữ? Nên căn vặn? Nên nghi ngờ? Hay nên lặng im? Hàng đống những câu hỏi xoay trong đầu khiến Đại vô cùng bối rối.
- Vất vả cho em rồi, ngồi xuống đi.
Khi Đại còn đang mông lung trong dòng suy nghĩ thì Cường đã lên tiếng trước, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh mình.
Linh khẽ gật đầu ngồi xuống cạnh Cường, nhận lấy ly rượu rồi nói một câu cảm ơn rất nhỏ.
Cuối cùng, cô mới ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Đại. Cô biết, sau đôi mắt sâu và lạnh kia là cả một cơn giận đang bị đè nén lại. Cô không sợ cơn giận đó, cô chỉ sợ sự si tình trong đó, như anh đã từng nhìn cô trước khi hôn cô.
- Em hy vọng sự xuất hiện của em không làm anh mất hứng với bữa ăn này.
Đại nghe cô nói một câu như thế thì như tỉnh lại, anh gật đầu và cầm ly rượu của mình lên:
- Tất nhiên rồi. Chuyện cần giải quyết giữa chúng ta nên để sau, không nên làm mất không khí tuyệt hảo của buổi chiều hôm nay, nhất là khi anh lại được ăn những món do Vua Đầu Bếp tài năng và danh tiếng chính tay nấu.
Tại sao lại không tiếp tục đùa giỡn với anh nữa?
Cường cau mày. Linh vẫn không có biểu hiện gì, nhưng hai bàn tay cô đã siết chặt lại và hơi run lên. Cô không ngốc tới nỗi không nhận ra giọng điệu chua chát trong câu nói đầy giễu cợt ấy.
Cô làm Đại đau sao?
Nhưng bản thân anh có gì mà phải tổn thương đâu? Tình yêu với anh chỉ giống như một trò chơi, và anh không bao giờ là người thua cuộc cả.
- Sao? Anh nói sai gì à? – Đại vờ như không hiểu, sửng sốt hỏi lại.
- Không có gì đâu. Cứ tạm gác lại mọi chuyện đi, vui vẻ ăn một bữa này đã – Cường cười sau đó vỗ nhẹ lên vai cô – Coi như lần đầu em ra mắt bạn thân của anh trên cương vị bạn gái anh đi.
Cuối cùng, trước khi ra về, Đại còn không quên hỏi xin số điện thoại của cô nhân viên rót rượu với lời hứa chắc nịch sẽ mời cô đi uống cà phê sau khi cô tan ca ngay trước mặt Cường và Linh.
***
Cường dừng bước trước cổng “Ẩm Thực Đạo Quán”, dù bây giờ không còn sớm nhưng anh vẫn lưu luyến không muốn chia tay Linh chút nào. Hôm nay, vì cách cư xử lạ lùng của Đại trong bữa ăn nên tâm trạng Linh vẫn không được tốt, cô có vẻ lo lắng nhiều. Mặc dù anh đã cố gắng trấn an cô, nhưng Linh vẫn không cảm thấy khá hơn. Là người quen với sự đấu đá từ trong gia đình tới ngoài thương trường, Cường không đơn thuần như Linh. Anh là bạn thân của Đại từ thời đi học nên anh rất hiểu tính nết con người này. Đại im lặng nghĩa là trong lòng Đại đã có sắp xếp tâm lý vô cùng ổn thoả. Đại im lặng không có nghĩa cứ thế sẽ bỏ cuộc.
- Hôm nay vất vả cho em rồi. Không cần suy nghĩ nữa, đi ngủ sớm đi nhé! Mai anh tới đón – Cường dừng lại, vuốt nhẹ lên tóc Linh, âu yếm nhìn vào mắt cô.
Linh hơi lùi lại, thoát khỏi bàn tay đang định ôm lấy mình. Cô cười lắc đầu:
- Anh không cần đón em đâu. Em sẽ