Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2414 lượt.

m mẹ con anh Kiên, một người bà con xa ở Hà Nội thì được biết chị Lệ đã bỏ đi đâu không rõ tung tích. Lúc ấy, chuyện tình cảm của em cũng không suôn sẻ nên em quyết định về Việt Nam để tìm chị gái mình.
- Một năm trước em đã trở về, vậy tại sao mấy tháng trước em mới tới nhà anh? Tại sao lại nghĩ rằng việc cô ấy mất tích có liên quan tới anh? – Đại cau mày, tỏ vẻ không tin tưởng.
- Em không tìm tới nhà anh ngay vì em không biết lý do chị ấy bỏ đi. Mãi sau đó, em về quê và tìm được một cuốn nhật ký do chị ấy để lại. Em đã đọc và biết được rằng trước khi bỏ đi, chị ấy đã yêu thầm anh. Đó là một quãng thời gian dài đau khổ, khi chị ấy yêu anh như thế, mà anh lại công khai có những người bạn gái khác.
- Khoan đã, chuyện này thật vớ vẩn. Làm gì có chuyện Nhật Lệ yêu anh chứ? Anh cầu còn không được… – Đại kêu lên đầy oan uổng.
- Nhưng đó là sự thật, chị ấy không nói yêu anh, chính vì bản thân anh quá đa tình, không dám vứt bỏ những cô gái ở quanh mình ra. Làm gì có cô gái nào chấp nhận được như thế. Chị em cũng vậy…
- Đó là lý do cô ấy bỏ đi ư? – Đại lẩm bẩm, dường như những thông tin này anh không thể hiểu ngay được.
- Em không biết cũng không chắc nên em mới tìm cách bí mật tiếp cận anh để tìm hiểu cho ra lẽ.
- Chỉ vì chuyện đó mà em tốn công hoá trang mình thành một cô gái quê mùa sao? – Đại nhìn Linh tò mò.
- Hoá trang? Em đâu cần hoá trang? Bản thân em chính là một cô gái quê rồi mà – Linh cười nhạt.
Đại thấy cô cười như thế thì tim nhói lên, trong đầu anh lại xuất hiện ý nghĩ muốn trừng phạt cô gái bướng bỉnh này. Anh túm lấy tay cô, cúi xuống thật sát mặt cô:
- Nói đi, vậy tại sao lại dừng lại? Em đùa với anh phải không? Em tưởng anh sẽ tin những lời em nói sao?
- Em rảnh lắm sao mà đi đùa với anh? – Linh giãy ra nhưng Đại vẫn giữ chặt lấy cánh tay cô, kiên quyết không buông.
- Vậy tại sao em dừng lại? Nếu anh nói muốn em quay về bên anh tiếp tục trò chơi của em thì sao?
- Đừng coi đó là trò chơi! Trong khi em đau khổ suy nghĩ về chị gái mình thì anh đơn giản chỉ nghĩ nó như một trò vui của anh thôi sao? – Linh giận dữ đáp.
- Vậy nếu anh nói anh thật lòng muốn em quay về bên anh?
- Không muốn – Linh không chần chừ đáp lại.
- Vì sao? Em không yêu Cường mà, đúng không? – Đại nhìn thẳng vào mắt cô.
- Chuyện đó không liên quan gì tới anh – Linh lắc đầu – Nếu anh thực sự trưởng thành rồi thì xin hãy vì Như Ý mà suy nghĩ một chút, tìm cho nó một người mẹ thật tốt. Đừng để có thêm người phụ nữ nào đau khổ vì anh như chị Lệ nữa.
- Đối với chuyện của Nhật Lệ, anh hoàn toàn mơ hồ, gần như là bị động. Còn với mẹ của Như Ý. Dù sao cô ta cũng không cần con… – Đại thấy Linh vẫn kiên quyết giãy ra thì cũng buông tay.
- Nếu anh đã rõ mọi chuyện rồi thì về sớm một chút đi – Linh quay người định đi ra mở cổng.
Nhưng Đại đã lại vươn tay ôm lấy cô từ phía sau một cách kiên quyết. Rồi cúi đầu hôn lên cái gáy lạnh toát của Linh, gục đầu lên vai cô, thì thầm:
- Hãy tin tưởng anh, mẹ của các con anh chỉ có thể là em.
Dưới màn sương giăng giăng của đêm khuya, hai đôi môi lạnh dường như tình nguyện tìm tới nhau.
Say mê.
Đắm chìm.
Dưới ánh đèn mờ mờ hắt xuống ngõ nhỏ, một bóng người đổ dài trong yên tĩnh, rồi từng bước chân cô đơn xa dần.
Lạc lõng.
Chênh vênh.



Bảo mẫu


Cường ngồi lặng yên sau bàn làm việc, hai tay đan vào nhau, đôi mắt sau chiếc kính cận càng lúc càng lạnh lẽo. Đã không dưới mười lần trong ngày hôm nay anh muốn nổi giận, nhưng sau đó đều kìm chế được. Anh muốn chạy đi tìm Linh, nhưng lại sợ cô sẽ không vui nếu anh làm phiền lúc cô đang nấu bếp. Linh rất bực bội nếu bị xen ngang như thế. Mặc dù cơn giận dữ này bắt nguồn từ cô, nhưng anh lại không thể đi tìm cô mà trút giận.
- Giám đốc, có người muốn gặp anh – Tiếng của cô thư ký báo qua điện thoại khiến Cường như tỉnh mộng.
Anh ngồi thẳng người lại, sau đó nói thư ký hãy để người kia vào.
Đó là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, lùn, đầu cạo trọc lóc, mặc một bộ quần áo bò, nhìn vô cùng ngông nghênh. Nhưng thái độ của anh ta khi thấy Cường lại không ngạo mạn chút nào, chỉ tươi cười cúi chào rồi sau đó ngồi vào bàn uống nước theo sự ra hiệu của Cường.
Cường lên tiếng:
Một lúc sau, gã đàn ông nọ tươi cười hớn hở rời khỏi văn phòng của Cường, hiển nhiên là số giấy tờ nhà đất đã được gửi lại chỗ Cường với một giá rất hời. Cường cũng không bận tâm tới điều đó, quan trọng là anh đã có được thứ anh muốn có, thứ mà anh đã mong muốn sở hữu từ rất lâu rồi.
***
Linh về tới Ẩm Thực Đạo Quán thì cũng đã gần mười giờ đêm, không ngờ vẫn thấy ông Cương đang ngồi độc ẩm bên ấm trà nghi ngút khói trong Vấn Tâm Đình. Cô bước lên chào ông một tiếng, dạo này Linh hay đi sớm về muộn nên rất ít khi hai thầy trò gặp mặt nhau.
- Con có mệt lắm không? Công việc thế nào?
- Công việc thì không vấn đề gì thầy ạ! – Linh cười nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ mỏi mệt không thể che giấu.
- Vậy còn chuyện tình cảm thì sao?
- Chuyện


Pair of Vintage Old School Fru