Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342413

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.

tự đi tới nhà hàng.
-Nếu em không thích tới đó, anh không ép đâu.
- Em học để trở thành đầu bếp, bếp chính là nơi làm em cảm thấy hạnh phúc nhất, làm gì có chuyện em sẽ ghét bỏ nó chứ. Thôi, anh về đi nhé, em vào nhà đây!
Linh vẫy vẫy tay, quay đi.
Cánh tay Cường buông thõng xuống. Linh đã cự tuyệt hành động thân mật của anh rất nhiều lần rồi, có lẽ anh cần phải cho cô thêm thời gian để chấp nhận tình cảm của anh một lần nữa.
Linh đi vào trong. Cánh cổng khép lại, Cường thở dài một hơi rồi lại quay trở ra xe.
Linh vẫn đứng sau cánh cổng cho tới khi nghe thấy tiếng bước chân rời đi của Cường, lúc này cô mới quay đầu định đi về phòng. Nhưng vừa quay đầu, cô đã va phải một thân hình cao lớn không biết đứng ở đó từ bao giờ.
Thấy cô định hét lên, người đó nhanh tay bịt miệng cô lại, một tay vòng qua eo ôm chặt lấy cô khiến Linh không tài nào giãy ra được. Linh đang hoang mang đã chợt nhận ra mùi nước hoa đàn ông rất quen thuộc – Bleu De Chanel for Men – là loại nước hoa mà Đại ưa dùng nhất.
Nhưng tại sao lại là Đại? Làm sao anh lại vào được đây?
Nhận ra Đại rồi nên Linh cũng không cố gắng giãy giụa nữa. Cả hai người cứ thế đứng im lặng trong sân, cho tới khi nghe thấy tiếng động cơ ô tô xa dần. Hơn một phút sau, bàn tay đang bịt trên miệng Linh mới buông ra. Nhưng bàn tay còn lại vẫn đang giữ lấy eo cô, dường như không hề có ý định buông. Linh nghe thấy bên tai một tiếng thở dài rất khẽ. Cô vội đẩy anh ra và lùi lại, đúng là Đại rồi. Anh vẫn mặc y nguyên như hồi chiều, mái tóc ướt đầm sương, dường như anh đã đợi cô ở đây rất lâu rồi. Cô nhíu mày nhìn anh, không nhịn được hỏi:
- Sao anh lại vào đây được?
- Em tưởng ngoài thằng em của anh ra, không ai biết trèo tường nữa sao? – Đại nhìn cô, trong con ngươi sâu, lạnh của anh tràn ra một nét thất vọng khó nói, chỉ có thể âm thầm hiểu mà thôi.
- Anh không nên làm như thế. Nếu anh muốn biết tin tức của chị Lệ, anh chỉ cần gọi hẹn gặp em là được – Linh thở dài.
Đại đưa mắt nhìn Linh, sau đó anh tiến lại gần cô thêm một chút, nhìn thẳng vào mắt cô, nói rành rọt:
- Anh không quan tâm Nhật Lệ thế nào. Anh tới đây chỉ muốn hỏi em một câu, tại sao đã làm anh điên đảo tới mức này rồi mà còn dừng lại? Tại sao lại không tiếp tục đùa giỡn với anh nữa?
Linh bị từng tiếng của câu nói này làm cho ngây cả người. Cô cố vắt óc cũng nghĩ không ra tại sao Đại lại hỏi mình một câu như thế? Chẳng lẽ anh đang say?
- Anh Đại… – Linh lắp bắp, không biết phải trả lời thế nào.
- Trả lời anh đi – Đại nghiêm khắc nhìn cô, lặng yên đợi câu trả lời.
- Nhưng…
- Khó trả lời đến thế sao? – Đại cau mày hỏi lại.
- Nhưng anh hỏi tới hơn một câu rồi – Linh cố hạ giọng nói thật nhỏ.
- Em… – Đại trợn mắt, níu cả lưỡi với câu nói này của Linh.
- Anh nói chỉ hỏi một câu mà – Tính ương bướng của Linh bắt đầu nổi lên, hay đúng hơn cô muốn thay đổi một chút cái không khí đầy ngượng ngùng này.
- Anh đổi ý rồi, giờ anh hỏi câu gì em phải trả lời câu đó.
- Vô lý…
- Vậy để anh thử hôn em xem có lý không nhé? – Đại nở nụ cười gian xảo.
- Được rồi, anh nghiêm túc chút đi, ở đây không phải chỗ để làm ồn đâu – Linh giật mình vội nói.
- Anh rất muốn nghiêm túc, mà em thì lại không – Đại nhìn cô, ánh mắt cũng vụt nghiêm nghị trở lại – Em có biết từ chiều tới giờ, anh đã muốn làm những gì hay không?
Linh không đáp, ánh mắt vẫn len lén nhìn về phía dãy nhà nơi ông Cương đang nghỉ ngơi, chỉ sợ ông sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.
- Anh rất muốn đấm chết thằng bạn của anh vì đã chơi xỏ anh lâu như thế? Anh cũng rất muốn ôm em rồi nghiền nát em ra trong tay anh vì em còn nói dối anh nhiều hơn?
- Và rồi anh xin số điện thoại cô gái phục vụ để hẹn hò với cô ta xả giận phải không? Xả chưa hết nên về đây tìm em xả tiếp chứ gì? – Linh bĩu môi hỏi.
- Sao? Em quan tâm chuyện đó à? À ừ, thì anh có gọi điện cho cô ta, đưa cô ta đi uống cà phê, rồi có uống thêm chút rượu, sau khi làm cô ấy mê mệt trong khách sạn, anh quay về đây tìm em. Vậy đã được chưa?
Linh cau mày không nói. Đại khe khẽ cười.
Hình như anh thấy vui sướng khi cô đột nhiên quan tâm quá mức tới chuyện anh và cô gái phục vụ kia.
- Em không cãi cọ với anh. Bây giờ có gì muốn hỏi thì anh hỏi đi, em mệt rồi, ngày mai em còn phải đi làm sớm nữa – Linh ra vẻ không thèm chấp.
Đại mỉm cười nhìn cô, nghiêm túc hỏi:
- Em là em gái ruột của Nhật Lệ, đạt kỷ lục Master Chef nhỏ tuổi nhất trong những người đang sở hữu danh hiệu này trên thế giới. Nhưng anh không hiểu, tại sao em lại vào làm giúp việc trong gia đình anh? Mục đích của em là gì? Nhật Lệ đã đi đâu?
Linh nhìn Đại, cô nhẹ giọng nói, không muốn tiếp tục khiêu khích tính kiên nhẫn của anh nữa:
- Em vào làm trong gia đình anh là vì chị Nhật Lệ. Mục đích rất đơn giản, em muốn biết chị Lệ đã đi đâu, tại sao lại bỏ đi. Như vậy đã đủ hay chưa?
- Anh không tin. Em là em gái của cô ấy mà đi đâu cô ấy cũng không nói cho em biết? – Đại lắc đầu.
- Một năm trước, em không liên lạc được với chị Lệ nên đã gọi điện hỏi thă