Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.
hi nhìn Cường kéo Linh vào xe, sau đó chiếc xe chạy thẳng về cuối phố.
Chiếc Cayenne đi rồi, chàng trai mới đưa chiếc khăn tay trắng ngát hương nước hoa Victoria Secret lên nhìn, sau đó đút nó vào trong túi. Và cuối cùng, mặc những ánh nhìn khác dành cho mình, anh chàng quay người đủng đỉnh bước đi.
Trên chiếc Cayenne, bản tình ca đang phát cũng bị Cường thô bạo tắt phụt đi. Linh nhìn anh, biết anh đang nổi nóng, lại không thể phát tiết ra với cô nên mới làm thế. Nhưng cô cũng thấy không hài lòng về cách cư xử giống như trẻ con vừa rồi của anh. Dù hai người này có quen nhau và có khúc mắc gì với nhau thì anh cũng không thể tỏ ra bất lịch sự với người đã giúp cô như thế được.
- Có chuyện gì với anh ta thế? – Cường cục cằn hỏi.
- Em hỏi mới đúng chứ? – Linh tỏ vẻ không vui – Sao anh lại có thể cư xử thiếu văn hóa như thế được? Anh ta vừa mới giúp em lãnh nguyên một vạt nước. Thế mà anh lại cư xử như thế?
- Sao em lại nổi nóng với anh? Em có biết hắn là ai không?
Cường kinh ngạc trước vẻ giận dữ của cô, cơn giận của anh cũng vì thế mà tăng vọt lên. Bạn gái anh lại đang bênh vực cho hắn – người mà anh căm ghét nhất cuộc đời này.
- Em không quan tâm giữa anh và anh ta có khúc mắc gì, đó là chuyện của hai người. Nhưng hôm nay anh ta đã giúp em. Anh nhìn đi, váy em còn ướt mất chỗ đây này, chuyện tốt đẹp do cô vợ tương lai của anh đem lại đấy – Linh bực dọc chỉ vào mấy vệt đen trên váy của mình.
- Em nói cái quái gì thế? Anh đã nói rồi, anh không có vợ tương lai nào hết – Cường giải thích – Còn hắn, anh hy vọng em không can hệ gì với hắn thêm lần nào nữa. Nếu có thấy hắn thì cũng tránh xa hắn ta ra là được.
- Đây là lần đầu tiên em gặp anh ấy. Vậy mà anh lại nói như thể em lén lút gặp gỡ anh ta vậy.
- Linh, em nghĩ đi đâu thế, anh hoàn toàn không có ý đó – Cường quát lên.
- Nhưng sao em lại thấy là anh đang có ý đó.
- Em… – Cường phanh xe đột ngột, nén lại cơn giận dữ, sau đó hạ giọng – Em có biết hắn là ai không?
- Em đã nói rồi, em không quan tâm anh ta là ai – Linh khoanh tay nhìn ra cửa sổ.
- Tên đầy đủ của hắn là Vũ Tuấn Phong. Hắn là anh cùng cha khác mẹ với anh.
Cường dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn thẳng ra phía trước. Những dòng xe vụt qua mắt anh, những hàng cây thẳng tắp kéo dài với những chồi non lộc biếc đang sinh sôi nảy nở. Chẳng biết anh đang suy nghĩ điều gì.
Linh ngạc nhiên vô cùng trước câu giải thích đó của Cường. Cô chợt cảm thấy có thể thông cảm cho cơn giận dữ khi nãy của anh.
Là bạn gái của Cường từ khi còn ở nước ngoài, những bí mật của gia đình anh, cô cũng biết một vài điều. Cường từng nhắc tới những người anh em cùng cha khác mẹ với mình, hầu hết đều không sống cùng gia đình anh, ngoài một người tên là Phong. Mặc dù là anh trai của Cường nhưng anh ta chỉ hơn Cường vài tháng tuổi. Mẹ Phong đã mất vì bệnh ung thư nên anh ta sống cùng gia đình Cường tới năm mười tám tuổi thì vào miền Nam học và làm việc cho chi nhánh công ty của gia đình ở trong đó. Mặc dù xung khắc với nhau nhưng hai người, một Nam, một Bắc nên coi như nước sông với nước giếng, không ai phạm ai, không ai tranh chấp của ai cái gì.
Linh không ngờ chàng trai mà cô gặp hôm nay lại chính là người đó, người mà Cường ghét nhất trong gia đình. Anh luôn coi Phong chính là người ngoài tới phá hạnh phúc gia đình của anh. Cường chưa bao giờ che giấu sự khinh ghét đó mỗi khi nhắc tới anh ta trước mặt cô khi trước.
- Hắn ta rất nguy hiểm. Không phải ngẫu nhiên mà chỉ có mình hắn ta sống lại được trong gia đình anh, được ông già hết sức bao bọc và che chở, dù mẹ anh luôn tìm mọi cách tống hắn ra đường – Cường giải thích – Thế nên anh không thể không nghi ngờ rằng anh ta tiếp cận em là có mục đích.
- Em thì có thể làm gì được chứ? – Linh lạnh nhạt hỏi lại. Cô cảm thấy chán ghét vô cùng cách suy nghĩ kỳ thị, ích kỷ của những người quen sống trong cảnh giàu có như Cường.
- Ông già anh quyết định sẽ về hưu trong vài năm tới, để lại tập đoàn cho anh và hắn cùng quản lý. Nhưng chỉ có một người duy nhất được ngồi vào chiếc ghế Tổng Giám đốc, người đó sẽ là người thừa kế của tập đoàn. Hắn sẽ dùng mọi cách để chơi anh, kể cả việc dùng em để uy hiếp anh, em hiểu không? Vì vậy anh mong em đừng để hắn tiếp cận, nếu em có bị làm sao, anh sẽ bị phân tâm mất. Em rất quan trọng đối với anh, Linh ạ!
Cường vừa nói vừa vươn tay nắm lấy bàn tay cô, anh lại chợt cảm thấy tay cô đang run rẩy.
- Anh chạy xe tiếp đi – Cô để mặc cho anh nắm lấy tay mình, khẽ giục.
- Vậy em muốn đi ăn tối ở đâu?
- Ăn gì cũng được, rồi về sớm nhé! Mai em bắt đầu đi làm lại rồi, cần phải về ngủ sớm một chút.
- Cũng tốt. Em tới khách sạn thì anh cũng đỡ lo em bị hắn quấy rầy – Cường gật đầu, sau đó anh buông tay cô và tiếp tục cho xe chạy đi.
***
Linh về nhà được một lúc thì Minh tới. Anh tới để lấy đồ đạc của Như Ý về. Đã hai ngày kể từ sau khi cô đưa Như Ý về lại nhà ông bà nội của con bé, và cũng là hai ngày kể từ sau khi cô tới thăm Đại nhưng anh không chịu ra gặp.
©STE.NT
- Hy vọng anh khô