Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.

yện của hai tuần sau đó!
Những cơn mưa rả rích đầu mùa đã giữ chân hai dì cháu ở quê suốt hai tuần liền. Mưa nhiều đến nỗi thím Mơ phải than vãn: năm nay không biết có úng lụt gì hay không đây?
Trong hai tuần này, Đại chỉ gọi điện cho Linh đúng ba lần, mỗi lần không quá một phút, chỉ để đảm bảo là Như Ý vẫn khỏe. Anh thậm chí còn không kịp hỏi thăm cô. Rồi những cơn mưa, những cuốn sách, những chương trình nấu ăn của vòng loại cuộc thi Master Chef trên TV, và cả đứa cháu yêu đang tập đi, tập nói đã kéo cô vào một vòng xoáy mê mải để quên lãng đi mọi thứ. Cô ít nghĩ tới Đại, cũng ít nghĩ về mối quan hệ nhập nhằng giữa mình và Cường hơn.
Ngày đưa cô trở lại Hà Nội, Cường đã bình thản kể cho cô nghe chuyện xảy ra với Đại thời gian gần đây. Tất cả phản ứng mà Linh có là bàng hoàng, ngơ ngác nhưng cô vẫn im lặng. Cô có cảm giác như mình đang bị tất cả phản bội khi là người biết chuyện sau cùng. Nhưng mặt khác, cô lại không thể giận dữ với Cường vì cô biết cơn giận sẽ tố cáo khoảng tối bấy lâu nay cô vẫn che giấu trong tim, một thứ tình cảm mà chính bản thân cô cũng không hoàn toàn dám đối diện.
Một cái án làm ăn treo lơ lửng trên đầu Đại vì đã có tới hơn một trăm khách hàng bị ngộ độc trong một tiệc cưới sau khi uống rượu do nhà hàng Phương Đông cung cấp. Khi cơ quan chức năng tiến hành kiểm tra hầm rượu, phát hiện có quá nửa số rượu trong hầm là rượu giả, rượu pha chế sai nồng độ. Đại lập tức bị thu hồi giấy phép kinh doanh, thậm chí anh còn bị tạm giam để điều tra. Ngoài ra, Đại còn phải nộp hàng tỷ đồng và phải bồi thường cho khách bị ngộ độc mà quá nửa trong đó là những người có tiền và có quyền lực.
- Việc trước mắt là cả gia đình phải chăm sóc tốt cho bác gái đã ạ! Chú thím cháu ở quê cũng muốn lên thăm bác gái, nhưng ở quê đang bắt đầu vụ thu hoạch cà nên chú thím sẽ lên sau.
- Bác cảm ơn gia đình cháu nhiều lắm. Nhưng cháu cứ nói với ông bà không cần phải lên, đi lại vất vả ra. Thằng Lâm cũng nghỉ hát, đang đi làm phục vụ ở nhà hàng, đợi đi học nghề rồi sẽ xin đi xuất khẩu lao động.
- Anh ấy biết nghĩ như thế thì mừng rồi ạ!
- Bây giờ bác lo nhất thằng Đại. Có lẽ đây là vấp ngã đau đớn nhất của nó. Dù bác tin nó sẽ vượt qua, nhưng nghe con Huyền nói, ngày nào nó cũng uống rượu. Cái con Huyền cũng là đứa có tình, thằng Đại bị như thế mà con bé vẫn lo lắng, quan tâm cho nó. Nếu không có nó thì thằng Đại giờ này chắc vẫn bị tạm giam… – Ông Phương lại thở dài một tiếng nữa.
Thấy Linh lặng im không nói gì, ông lại thêm vào mấy câu giải thích:
- Người nhà của nó làm công an và trong tòa án nhiều nên đã xin bảo lãnh được thằng Đại ra ngoài chờ điều tra. Nhà bác vẫn giấu bà ấy chuyện này, sợ nếu bà ấy biết sẽ lại càng suy sụp thêm.
- Tối nay cháu sẽ sang thăm anh ấy. Nhưng anh ấy ở đó với chị Huyền ạ?
- Ngày nào con Huyền cũng tới đó cơm nước cho nó xong mới về nhà, nhưng cũng không khuyên bảo được thằng Đại cái gì. Nó bướng bỉnh lắm. Nếu cháu có gặp thì khuyên nó vài câu giúp bác nhé!
- Vâng. Cháu tới đây còn định bàn với bác về chuyện của Như Ý. Mặc dù cháu rất lo lắng cho bé, nhưng thay đổi hoàn cảnh sống liên tục cũng không phải là tốt cho nó. Nếu gia đình vẫn có thể chăm sóc tốt cho con bé được thì cháu sẽ để bé sống ở đây với gia đình. Nhưng nếu khó khăn quá thì cháu sẽ nuôi và chăm sóc bé, đợi tới khi con bé đủ tuổi đi học hãy tính tiếp, ý bác thế nào ạ?
- Như Ý là giọt máu của gia đình bác, dù thế nào thì hai bác vẫn muốn con bé được sống ở đây cùng ông bà, cùng bố và các chú nó. Nhưng chuyện này bác không quyết định được, phải chờ xem ý thằng Đại thế nào đã. Bác không muốn cháu có thêm gánh nặng, cháu còn cuộc sống riêng, rồi còn lập gia đình…
- Cháu không phải là người may mắn trên con đường học hành, nhưng công việc hiện tại của cháu cũng cho cháu một mức lương đủ sống. Còn lập gia đình thì lúc này cháu vẫn chưa có ý định tiến xa hơn với bạn trai của mình. Cháu muốn dành thời gian nhìn Như Ý lớn khôn đã.
- Cậu con trai nào mà lấy được cháu thì thật có phúc. Hay chuyện này cứ để bác bàn thêm với thằng Đại đã nhé! Bây giờ cháu cứ để Như Ý ở đây, bác sẽ bắt nó về nhà để chăm lo cho con bé.
- Vâng. Chiều nay cháu ở đây, ăn cơm chiều xong cháu sẽ về.
- Hay quá! Lâu rồi bác không được ăn cơm cháu nấu.
Ông Phương cười, những nếp nhăn lại hiện ra nơi khóe mắt. Trong đôi mắt già nua đó còn ánh lên một chút niềm vui.



Trận chiến của những bóng hồng


Khi Linh quay lại khu chung cư thì trời bắt đầu đổ mưa. Những cơn mưa đầu mùa không bao giờ báo trước khi nào sẽ tạnh. Có khi mưa đấy rồi lại tạnh ngay đấy, cũng có khi mưa dầm mưa dề hết ngày tới đêm. Linh không thích những cơn mưa khi nó luôn đem lại cho cô cảm giác ướt át và khó chịu vô cùng.
Cô vừa bước ra khỏi thang máy thì thấy có hai người đang ngồi dựa vào một góc hành lang nói chuyện với nhau. Một trong hai người đó nhận ra cô trước, bằng giọng vui vẻ, anh ta reo lên:
- Sư phụ…
Mặc dù còn hơi kinh ngạc một chút về sự xuất hiện đột ngột