Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.

t cũng đặc biệt, khí chất này không phải một cô gái quanh năm ở nơi đồng ruộng có thể có được.
Một cô gái thế nào mà có thể gần gũi được với Tuyết?
Huyền càng tò mò hơn về mối quan hệ giữa cô gái đó và Đại. Nhìn cô ngồi trên ghế, Huyền chợt có cảm giác cô ta mới chính là nữ chủ nhân trong căn phòng chứ không phải cô, mặc dù cô đã đinh ninh trong đầu rằng không sớm thì muộn, cô và Đại cũng sẽ làm đám cưới. Việc anh không từ chối sự chăm sóc cũng như dâng hiến của cô mấy hôm nay càng củng cố suy nghĩ đó trong đầu Huyền.
Rồi Huyền đưa mắt nhìn Tường Vi, đúng lúc bắt gặp cô gái nhỏ đang nhìn mình. Khi Huyền còn đang mải thăm dò Linh thì Tường Vi cũng đồng thời đặt câu hỏi về Huyền. Trong thâm tâm, Tường Vi cũng đoán được Huyền chính là người mà Đại từng nhắc tới trước đây, rằng có thể anh sẽ kết hôn cùng một trong những cô bạn gái mà anh đang chính thức hẹn hò. Trong lần gần đây nhất ở cùng cô, Đại đã tâm sự rằng anh đã cắt đứt hết quan hệ với những cô bạn gái khác, và đang nghĩ tới mối quan hệ nghiêm túc với một người mà anh định lấy làm vợ. Hôm nay cô gái này đã ở đây chăm sóc cho anh, có chìa khóa ra vào nhà anh tự do thoải mái, nên người mà Đại từng nhắc tới chỉ có thể là người này mà thôi.
An cảm nhận rõ ràng không khí nặng nề, đầy căng thẳng trong phòng, dù bọn họ không ai nói với ai câu gì. Anh cảm thấy một cuộc đối đầu ngấm ngầm giữa họ đang diễn ra. Anh vội hắng giọng để đánh tan không khí căng thẳng như sắp nổ ra chiến tranh này:
- Còn cô? Cô là gì của anh Đại vậy? Anh ấy có trong nhà chứ? Chúng tôi gọi cửa phòng ngủ nhưng không thấy anh ấy trả lời.
- A… – Huyền như bừng tỉnh trước câu hỏi của An – Tôi… Tôi là bạn gái của anh Đại. Anh ấy ở trong phòng ngủ, nhưng mọi người đợi cũng vô ích thôi, anh ấy sẽ không mở cửa đâu, trừ khi anh ấy thực sự muốn ra ngoài.
- Anh ấy ổn chứ? – Tường Vi lo lắng hỏi.
- À, ừm, anh ấy khỏe, chỉ hơi mất tinh thần với những chuyện vừa xảy ra. Chỉ cần cho anh ấy một chút thời gian thôi, rồi mọi chuyện sẽ ổn – Huyền gật đầu, tỏ ra mình mới là người hiểu Đại nhất ở đây.
- Nếu như vậy chúng ta về thôi – An đề nghị – Đợi khi nào anh ấy bình tĩnh lại, chúng tôi sẽ lại tới thăm.
- Mọi người ngồi chơi nói chuyện chút đã, đằng nào cũng tới đây rồi. Đợi tôi cất thức ăn vào bếp rồi lấy nước cho nhé!
- Chúng tôi vừa uống nước rồi, cảm ơn cô – An lắc đầu sau đó đứng dậy và đi ra cửa trước.
Tường Vi quay đầu nhìn cánh cửa phòng khóa kín một cách đầy lưu luyến, sau đó cũng dợm bước theo An.
Linh là người đứng dậy cuối cùng. Tuyết nhảy phốc xuống đất rồi chạy ra cửa trước. Huyền giật mình quát gọi:
- Tuyết, quay về…
Con chó không quay đầu mà vẫy vẫy cái đuôi rồi đi ra ngoài.
- Không sao đâu – Linh quay lại nói với Huyền – Nhà tôi ngay ở đầu hành lang, tôi là hàng xóm của anh Đại. Cứ để nó qua đấy, tôi sẽ tắm cho nó.
Cho đến khi mọi người đều ra khỏi căn phòng và chỉ còn lại Huyền, cô vẫn đứng ngây ra đó. Trong đầu cô vẫn còn quanh quẩn một câu nói của Đại trước đây:
“Anh đã từng yêu một cô hàng xóm…”.



Anh trai và em trai


- Két…
- Này cô, cẩn thận.
- Á…
Liên tiếp những tiếng phanh xe, tiếng một người đàn ông, rồi sau đó là tiếng kêu hoảng hốt của một cô gái trên con phố sầm uất.
Cú phanh gấp ngay đúng vũng nước đọng của cơn mưa đêm qua làm nước bắn lên tung tóe, chiếc Toyota màu đỏ lại lướt đi, ngúng nguẩy như một cô nàng đỏng đảnh, điệu đà, sau đó nó đỗ lại trước một salon làm tóc cách đó không xa.
- Nhà anh có gần đây không? Hay anh về tạm nhà tôi đi, anh ướt hết cả rồi – Linh đề nghị.
- Và tôi sẽ mặc quần áo của chồng cô ra về à?
- Tôi chưa có chồng – Linh phản bác.
- Ô… tôi ngạc nhiên là một cô gái đẹp thế này lại chưa có chồng. Cảm ơn cô, nhưng cô không nên tùy tiện mời một người đàn ông xa lạ về nhà. Tôi sẽ tìm chỗ mua bộ đồ khác và thay đồ ngay. Mà cô đang có hẹn sao?
- Sao anh biết? – Linh ngạc nhiên hỏi lại.
- Tôi thấy cô cứ nhìn đường suốt, chắc là đang chờ ai tới đón. Cô chờ bạn trai sao?
- Vâng.
- Để một người đẹp phải chờ là không tốt.
Linh định tiếp tục phản đối ý kiến của chàng trai hay tò mò này thì chợt thấy xe của Cường đang tấp vào lề, bèn cười:
- Anh ấy tới rồi. Anh có thể cho tôi số điện thoại được chứ? Tôi sẽ mời anh đi uống cà phê để cảm ơn anh chuyện hôm nay.
- Không có gì đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. Với lại…
Chàng trai còn đang định nói tiếp thì Cường đã bước xuống xe, vội vã đi tới cạnh Linh, kéo cô giật lùi lại một bước, sau đó quay sang gằn giọng nói với anh chàng kia:
- Anh muốn làm gì cô ấy?
- Ô, vậy ra đây là bạn trai của cô. Ngạc nhiên quá nhỉ? – Phớt lờ lời của Cường, chàng trai quay sang cười nói với Linh, giống như cuộc gặp hôm nay chỉ là vô tình mà thôi.
- Hai người quen nhau sao? – Linh lại hỏi.
- Tôi cảnh cáo anh, muốn chơi thế nào tôi cũng chiều. Nhưng biết điều thì tránh xa cô ấy ra, nếu không tôi giết anh đấy.
- Tôi chờ xem cậu sẽ giết tôi thế nào?
Chàng trai cười nhạt k


Ring ring