Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.
hận ra vết thương trước ngực nằm ngay vị trí với vết thương năm năm trước đây mà cô băng bó cho anh.
Cũng là vị trí này, nơi mà anh không muốn bị thương nhất. Nhưng hai lần, có thể nói là đều vì cô mà bị thương. Chợt nghĩ tới cảnh cô vừa sợ vừa ngốc nghếch ngồi băng vết thương cho mình, anh lắc đầu, cảm thấy buồn cười.
Tay xoa nhẹ ngực, Mộc Duệ Thần đưa mắt nhìn về phương Đông xa xôi.
Bé con, làm sao bây giờ? Tôi thấy hơi nhớ em.
*************
“Á!”
Ngải Ái bị bỏng, rụt tay lại hét toáng lên. Bắt Hàn nhìn thấy, vội nắm tay cô đưa lên tai mình, lo lắng nói:
“Nhéo tai anh sẽ không nóng nữa”.
“Hả?”
Ngải Ái chưa kịp từ chối đã bị anh bắt buộc phải nắm vành tai mềm mại của anh.
“Nóng ghê!”. Cô lúng túng lí nhí nói, muốn rút tay lại. “Em không sao nữa rồi!”
Thang Tiểu Y liếc mắt:
“Tiểu Ái Tử, cậu coi chừng tới không coi cậu là con gái tới nữa đâu”.
“Đồ quỷ, cậu coi tớ là ai hả?”
“Không sao đâu”. Bắc Hàn cầm tay cô đưa lên trước mặt thổi thổi vào đầu ngón tay. “Anh không để ý”.
“Á?”. Hành động này khiến Ngải Ái thấy không quen. Cô vội rụt tay lại, lúng túng nhìn Bắc Hàn. “Cô ấy lợi dụng em, liên quan gì tới anh?”
“Có liên quan”. Bắc Hàn cười. “Em là nô tì của anh mà. Nên Tiểu Y cũng đang lợi dụng anh”.
“Hu! Hai người các anh dám bắt nạt em. Giáo sư Bắc, em sẽ lên diễn đàn của trường tố giác hai người. Phải để hai người bị tiếng xấu suốt đời”.
“Này Tiểu Ái, cậu không biết giáo sư Bắc nổi tiếng lắm à, trên BBS có vô số những bức thư tỏ tình anh ấy đấy. Nhưng mà tớ nói cho cậu biết Tiểu Ái, nếu giờ tớ đăng hình cậu nhéo tay túm tóc giáo sư Bắc thì sao nhỉ?”
“Tớ sẽ đem cậu rao bán trên mạng luôn”.
Thang Tiểu Y ôm bụng cười ngặt ngẽo. Bắc Hàn gắp đồ ăn để trong chén Ngải Ái:
“Đồ ăn nguội hết cả rồi. Tiểu Ái, em ăn nhiều một chút, trông em rất gầy”.
Ngải Ái ậm ừ gật đầu, tách đũa, cắm đầu ăn.
Không hiểu sao lại thấy hơi đau lòng. Kỳ lạ thật. Rõ ràng cô đã chuẩn bị tinh thần để ra đi trong âm thầm. Nhưng tại sao giờ phút này bất giác lại thấy không cam tâm?
156.
NGỒI XE LỬA CŨNG GẶP TÊN BIẾN THÁI
Cô quyết định sau khi ăn tối cùng Bắc Hàn và Thang Tiểu Y sẽ ra đi.
Ngải Ái ở trong phòng trọ bắt đầu thu xếp quần áo, mọi giấy tờ tùy thân đều không bỏ sót, kéo hành lý rời khỏi khu nhà trọ ngồi vào trong taxi để đi tới nhà ga.
Không cần ngồi đợi lâu ở phòng chờ thì đã tới giờ, cô theo đám người đông đúc vào trong xe lửa, do quá đông cô bị xô đẩy ngã. Lúc sắp bị ngã, một bàn tay đặt lên eo cô đỡ cơ thể cô đứng vững, nhắc nhở:
“Cẩn thận đấy”
Ngải Ái quay đầu nhìn. Là một người đàn ông xa lạ. Nhưng anh chàng có gương mặt khá điển trai, gợi cảm, cười như không cười. Cô gật đầu cảm ơn, rồi kéo valy lên xe lửa, cầm vé xe tìm chỗ ngồi.
Lúc ngồi vào chỗ của mình, cô lại nhìn thấy người đó. Anh ta giơ tay lên chào cô:
“Chào cô, chúng ta lại gặp nhau”.
“À, đúng, đúng vậy”.
Ngải Ái bật cười, gác hành lý vào đúng vị trí của nó rồi ngồi xuống, lúng túng quay mặt sang chỗ khác.
“Cô định đi đâu?”. Gã trai dựa lưng vào ghế, lười biếng hỏi. “Hay là cô cũng đến thành phố C như tôi? Nếu chúng ta cùng đường thì tôi muốn hai chúng ta hãy trò chuyện vui vẻ để không thấy chán như thế này?”
Cô nộp đơn xin tạm thời nghỉ học rồi mua một vé xe lửa đến thành phố nào thì chính cô cũng không rõ. Ngải Ái biết một điều rằng con gái một thần một mình không nên bắt chuyện với người lạ nên chỉ lắc đầu, không nói gì.
“Lạnh lùng quá!”. Người đó xích lại gần cô, ghé sát mặt mỉa mai. “Nhìn cô hoảng sợ như thế này, liệu có phải cô đang trốn tránh ai?”
Ngải Ái mở to mắt, quay đầu lại nhìn gã trai chăm chú.
Anh mỉm cười châm chọc, giọng nói khiến người ta thấy ác cảm nhưng Ngải Ái lại không thấy ghét anh.
Cô ngồi xích ra xa, không muốn hai người quá thân mật.
“Xin lỗi, tôi không quen nói chuyện phiếm với người xa lạ. À, còn nữa, mong rằng anh đừng ngồi quá gần tôi…”
Vừa nhích người ra xa, lại thấy tay gã trai đặt lên eo mình, kéo cô trở lại ngồi sát vào anh.
“Cô sợ gì chứ. Dù gì cô cũng đang trên đường bỏ trốn, tại sao lại không bên tôi một đêm, chúng ta sẽ cùng hưởng thụ. Cô thấy sao?”
Anh thì thầm vào tai cô khiến Ngải Ái giận dữ nắm tay anh bỏ ra, quát:
“Này anh, tôi sẽ báo cảnh sát”.
Thật xúi quẩy, ngồi xe lửa cũng gặp tên biến thái.
“Chậc chậc… Cô gái lạnh lùng”. Gã trai nắm bàn tay Ngải Ái đưa lên môi hôn nhẹ một cái. “Ha ha,… cô xem này. Tôi đang hôn tay cô”.
Sặc…
Ngải Ái không thể chịu đựng được nữa. Cô rất muốn đứng dậy kéo hành lý của mình đi sang toa khác nhưng khi nhìn vào ánh mắt của gã đó cô thấy rất quen thuộc.
“Anh…”. Cô ngẩn người. “Anh là…”
157.
TRÒ CHƠI MÈO ĐUỔI CHUỘT
“Anh…”. Cô ngẩn người. “Anh là…”
“Anh ư?”. Gã trai thở dài. “Anh cứ tưởng lần này nhất định sẽ thành công”.
Đôi mắt anh chàng thoáng buồn, vén tóc mái, nhếch môi cười nụ cười lãng tử:
“Bé con vẫn hay nổi nóng như trước đây, thật đáng yêu”.
Bé con! Cái cách anh chàng gọi cô như thế này khiến lửa giận trong lồng ngực Ngả