Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.
sẽ nổi giận, thậm chí là nổi cơn cuồng phong.
Cậu ta mà tức giận thì sẽ rất đáng sợ…
158.
TRÒ CHƠI MÈO ĐUỔI CHUỘT
Cho dù đã từng biết hung thủ giết ba cô gái kia chính là Mộc Dịch Triệt nhưng khi nhìn thấy anh ta cô lại không hề hoảng sợ hay lo lắng. Bởi vì người khiến cô có thể sợ hãi nhỏ tuổi hơn cô, cậu ta chỉ mới mười tám tuổi – Mộc Duệ Thần… Cô rất sợ cậu ta… Vì dường như cậu ta có thể nắm giữ được mạng sống của cô và cũng có thể giết chết cô bất cứ lúc nào.
Suy nghĩ vẩn vơ một lúc, cô thấy buồn ngủ, thế là nằm úp xuống bàn ngủ khò.
*************
Máy bay vừa hạ cánh, người đàn ông mặc vest bước xuống khỏi máy bay, đi ra khỏi sân bay rồi nhìn đồng hồ nói:
“Đã xác định được phương hướng. Chuẩn bị trực thăng tốc độ nhanh nhất đuổi theo chiếc xe lửa TK3368”.
“Vâng, thưa cậu chủ”.
Anh bước nhanh vào trong trực thăng vừa đáp xuống ngồi xuống ghế. Bên cạnh người điều khiển dùng vận tốc tối đa đuổi theo mục tiêu đã xác định.
Mộc Duệ Thần nhếch môi mỉm cười, ánh mắt anh lạnh lẽo, giơ tay nhìn đồng hồ.
Rất đúng giờ.
*************
Không biết Ngải Ái đã ngủ bao lâu, chỉ biết rằng càng ngủ càng thấy lạnh, và tim càng đập thình thịch.
Lúc mở mắt ra nhìn trời sáng bảnh mắt ngoài cửa sổ, chợt cứng đờ cả người.
Một hơi thở thơm mát quen thuộc xộc vào mũi. Cô quay sang, tim như muốn rớt ra ngoài, cảm giác như đang bị rơi xuống địa ngục.
Chính là cậu ta – Mộc Duệ Thần.
Mộc Duệ Thần ngồi cạnh cô, mặt anh lạnh băng, hai tay gõ bàn phím như bay, vẻ mặt khá tập trung, khó có thể làm phiền.
Ngải Ái chợt nhận ra cả toa xe vắng tanh, chỉ có cô và Mộc Duệ Thần.
Trong không khí chỉ có tiếng đánh máy và tiếng hít thở không thông của cô.
Trời ơi… Có phải cô đang nằm mơ không…
“Tiếc cho em, không phải em đang nằm mơ đâu”. Giọng nói lạnh lẽo cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Mộc Duệ Thần dừng tay, quay mặt sang.
Ngải Ái gục đầu xuống bàn. Tại sao cô nghĩ gì cậu ta cũng đều biết thế này?
Có một sự thật hiển nhiên, cô vĩnh viễn không thể nào có thể bỏ trốn được?
Mộc Duệ Thần nhìn cô chăm chú như nhìn tù nhân, kiêu ngạo nói:
“Bé con, em muốn đi đâu?”
Ngải Ái càng cúi thấp đầu không dám hé răng cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.
Anh vươn tay nắm cằm cô:
“Trả lời tôi đi”.
Cằm bị ngón tay lạnh lẽo của anh đụng vào khiến cô run rẩy:
“Tôi…”
Mộc Duệ Thần ghé sát vào cô, lạnh lùng nhìn con mồi, giọng nói vừa như tức giận vừa như khàn đi vì dục vọng:
“Đúng năm ngày như đã hẹn”.
Anh nâng mạnh cằm cô lên. Ngải Ái đau quá rơi nước mắt:
“Đau… Buông tôi ra…”
“Nếu không làm em đau thì làm sao em có thể nhớ ra?”. Mộc Duệ Thần nở nụ cười trên môi. “Có phải do em thấy tôi quá nuông chiều em nên em mới bướng bỉnh như thế này?”
CÒN CHƯA ĐỦ SAO
Cằm bị bóp mạnh, Ngải Ái nghe loáng thoáng bên tai tiếng xương cằm bị gãy.
Cô sụt sịt lắc đầu:
“Tại sao lại là tôi? Tại sao luôn ép tôi? Tôi không muốn ở với cậu. Tôi không đồng ý đâu. Đừng nhốt tôi nữa. Tôi không muốn có liên quan tới cậu…”
Anh ngậm chặt môi cô, ngăn không cho cô nói tiếp. Rồi cắn bờ môi cô mặc cho cô chống cự đem cô đặt lên bệ cửa sổ.
Ngải Ái nắm chặt hay tay, quay mặt đi.
Bàn tay to lớn của anh thò vào trong mép váy vuốt ve làn da mịn màng còn tay kia thì xé toạc áo của cô.
“Không!”. Ngải Ái hét toáng, giơ tay che bờ ngực trần. “Tôi xin cậu đấy… Đừng ở đây…”
Toa xe này vốn không có người nhưng lúc này đang ở trong nhà ga nhìn ra ngoài ô cửa thấy có rất nhiều người đứng trong trạm.
Tiếng van nài của cô bị anh dùng miệng chặn lại. Mặc cho cô vùng vẫy chống cự, hai tay nắm lấy bầu ngực căng tròn ra sức xoa bóp, đau tới mức cô bật khóc.
Ngải Ái không có cách nào có thể ngăn việc anh đưa lưỡi vào miệng mình, chỉ có biết cắn phập anh.
Máu trào ra trong miệng cả hai. Lúc anh buông cô ra, cô la oái, bụm miệng máu.
Cô đã cắn lưỡi của anh. Còn anh cắn môi cô. Cô đau quá khóc nức nở…
Trên đôi môi dính máu, anh mỉm cười tàn nhẫn…
“Em dám cắn tôi, tôi sẽ cắn cả người em”. Mộc Duệ Thần đe dọa, rồi cúi đầu cắn một cái vào cổ cô.
Anh cắn lên làn da cô như muốn xẻ thịt cô ra.
“Không!” Làn da quá nhạy cảm không thể chịu được đau, Ngải Ái nắm chặt vai anh. “Đừng làm thế… Đau lắm…Tôi sai rồi… Đau quá… Đừng!”
Mộc Duệ Thần buông cô ra, hài lòng nhìn vết cắn lên làn da trắn nõn rướm máu, đưa mắt nhìn cô chăm chú:
“Sai? Em mà biết mình sai à?”
Ngải Ái nhìn người đàn ông như ma vương:
“Tôi nên… làm gì đây?”
“Hầu hạ tôi đi”. Anh vỗ mặt cô mấy cái, lạnh lùng nói. “Ngay tại đây cho đến khi nào tôi hài lòng mới thôi”.
Cô hoảng sợ ngước mắt lên nhìn ánh mắt lạnh lùng của anh, bỗng chốc cảm thấy từ đầu tới chân lạnh như băng.
“Nhất định… phải ở đây sao?”
“Bé con, cấm mặc cả”.
Ngải Ái run rẩy ôm hông anh. Hai hàng nước mắt chảy dài hai bên má. Cô hôn lên đôi môi lạnh lẽo của anh:
“Được… Tôi sẽ hầu hạ cậu… Cho đến khi cậu hài lòng mới thôi”.
*************
Những tiếng th