Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342860

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2860 lượt.

ị?”
Ngải Ái không quan tâm đến thể diện, liếm môi dính đầy bơ, gật đầu cười:
“Ngon lắm. Em có muốn ăn thử không?”
“Chị nói dối”. Thằng bé giơ tay chỉ vào mặt cô. “Nếu ngon thì tại sao chị lại vừa ăn vừa khóc?”
Cô ngẩng người.
“Chị gái kỳ cục”. Thằng bé làm mặt quỷ rồi chạy đi.
Ngải Ái đưa tay lên má nhìn theo thằng nhóc, nước mắt tuôn như mưa.
Bởi vì… Chị nhớ lại lúc ngồi ăn bánh kem với anh ấy năm năm trước.
Bởi vì… Chị nhớ tới em bé từng ở trong bụng chị.
Bởi vì… Chị muốn dùng ngọt ngào để đắp lên nhưng đắng cay trong lòng chị…
Bởi vì… nhịn quá lâu rồi… rất đau lòng….
Không hề lau đi những giọt nước mắt, Ngải Ái đặt tay lên bụng nhìn về phía bọn trẻ con đang chơi đùa trên bãi cỏ, mỉm cười.
Con ơi, đừng trách mẹ độc ác… Mẹ không muốn sau này vì con mà khổ tâm nhưng thật sự mẹ lại thấy đau lòng lắm.
205.
Ánh mặt trời rọi qua ô cửa sổ chiếu xuống bàn, cô đặt tay lên ngực, cảm giác dạ dày đau dữ dội, đau tới mức cô muốn nôn.
“A…”. Ngải Ái thở dài, trán dày đặt một hôi.
Sau đó, quay đầu nhìn về phía góc tối, Mộc Dịch Triệt và cô gái xinh đẹp kia đã biến mất.
Nhân viên phục vụ bước lại gần, hỏi:
“Cô có sao không? Nhìn mặt cô xanh lắm… Hay cô muốn gọi thêm một cái bánh nữa…”
“Tôi khỏe, cảm ơn cô”.
Ngải Ái xua tay, đứng dậy:
“Người đàn ông đi cùng tôi đâu rồi?”
“À…”
Nhìn mặt cô nàng lúng túng, Ngải Ái không hỏi gì nữa chỉ cười, trả tiền rồi đi ra ngoài.
Xe ô tô của Mộc Dịch Triệt vẫn nằm trong bãi đỗ xe. Cô bước lại gần nhìn qua cửa kính thấy một bộ ngực trắng mẩy vun cao của phụ nữ phập phồng lên xuống.
Ngải Ái gõ gõ cửa kính, cửa xe liền mở ra. Tiếng thở đứt quãng và tiếng rên rỉ của cô gái nghe rõ mồn một từ trong xe phát ra.
“Bé con, ăn no chưa?”
Mộc Dịch Triệt vẫn đang ngồi trên người cô gái kia đẩy người lên xuống, cứ như ông chủ đang được hầu hạ.
Anh cười:
“Muốn lên xe à?”
Ngải Ái nhìn thấy cảnh nóng bỏng mắt liền quay mặt đi để không phải nhìn thấy cảnh hai người đang trần truồng giao hợp, xua tay nói:
“Tôi chỉ muốn nói cho anh biết tôi chờ anh bên ngoài gara. Anh cứ tiếp tục đi”.
Nói xong, quay người nhanh chân đi ra ngoài ga ra.
Tên Mộc Dịch Triệt đó mới sáng sớm nay còn nghiêm túc tỏ tình với cô thế mà bây giờ lại quan hệ tình dục với cô gái kia.
Quyết định không tin tưởng Mộc Dịch Triệt là hoàn toàn chính xác.
Vừa bước chân ra ngoài gara, còn chưa hít thở không khí trong lòng thì đã nghe tiếng thắng xe “kít” một cái.
Ngải Ái ngoảnh đầu lại thấy Mộc Dịch Triệt đang lái xe theo sau cô, nhếch môi cười gượng gạo.
Còn cười gượng được à? Chẳng phải vừa mới làm chuyện anh ta thích còn gì.
“Anh ra đây chi vậy?”. Ngải Ái dừng lại hỏi, nhìn vào trong xe thấy có một mình anh. “Ủa, cô ấy đâu rồi?”
“Em không thích nên anh đã bảo cô ta xuống xe”. Mộc Dịch Triệt nhún vai chỉ cửa xe. “Lên xe đi”.
“Tôi đâu có nói không thích”. Cô giải thích. “Do tôi thấy ngượng vì đã phá đám anh. Tôi không sao đâu”.
Mộc Dịch Triệt nhìn cô chằm chằm, thấy cô ra sức thanh minh thì thôi không cười nữa.
“Dĩ nhiên vì ý của em có nghĩa là em chỉ có một mình Mộc Duệ Thần”.
Anh hờ hững tiếp lời, khiến tay Ngải Ái chơi vơi giữa không trung.
Đôi mắt tròn xoe của cô nhìn anh hoảng hốt.
Ba chữ Mộc Duệ Thần cho dù có cố ý hay không cố ý do bất cứ người nào nói ra cũng có thể vạch trần được vết thương trong lòng cô. Nếu được, cô rất muốn che kín nó, giấu nó đi, càng sâu càng tốt.
Vết thương không muốn để lộ nhất lại bị Mộc Dịch Triệt khui ra.
“Lúc nào ở bên anh em cũng nghĩ tới Mộc Duệ Thần, nhìn anh mà như nhìn thấy nó, ăn món nó thích rồi nhớ tới nó… và còn vì nó mà khóc… Có nhìn anh đâu”.
Ngải Ái nhìn anh, muốn nói lại thôi, cúi mặt xuống.
“Em khiến anh thấy mình là một kẻ bại trận”. Mộc Dịch Triệt cười. “Em vô tâm lắm. Anh làm thế cũng chỉ để em phải chú ý đến anh. Vậy mà ngay cả một chút ghen thôi em cũng không thể cho anh… Vậy giờ em còn giải thích với anh làm gì?”
Cô lùi lại quay đầu bỏ đi. Mộc Dịch Triệt cũng không nói gì nữa, lái xe, từ từ đi theo sau cô.
Nhìn bóng cô yếu đuối, cô đơn, cứ như có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.
Mộc Dịch Triệt thở dài.
“Được rồi, anh nhận thua. Nhắc tới tên Mộc Duệ Thần trước mặt em là anh sao. Em lên xe đi”.
Ngải Ái lắc đầu:
“Không sao!”
Thái độ xa lạ của cô khiến lòng anh đau nhói.
Anh dừng xe lại, mở cửa xe đi tới trước mặt cô, nắm tay cô siết chặt lại.
“Em mới vừa phẫu thuật xong không được đi lại nhiều. Nếu còn cứng đầu, anh sẽ bế em lên xe”.
Cô nhìn cái nắm tay của anh. Nhẹ nhàng gạt ra, ngẩng đầu lên bình tĩnh nói:
“Đừng ôm tôi bằng đôi tay đã chạm vào người phụ nữ khác”.
Mộc Dịch Triệt ngớ người.
“Em…”
“Giờ tôi không muốn lên xe của anh vì trong xe có đầy vết tích của trận hoan ái giữa anh và người phụ nữ khác”. Ánh mắt cô lạnh lùng. “Ngay cả anh cũng thế, xin hãy tránh xa tôi ra”.
Trong ánh mắt của Mộc Dịch Triệt lộ vẻ sung sướng thấy rõ.
Anh đặt hai tay lên vai cô, bật cười:
“Em đang ghen?”
Ngải Á