Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2859 lượt.

ết của bọn mình thì tớ đã biết cậu ta không phải là người tốt”.
“Thang!”
Sầm.
Cô còn có điều muốn nói nhưng Thang Tiểu Y đã đóng sầm cửa lại, để mặc cô bên ngoài.
Ngải Ái cúi thấp đầu, lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.
Mộc Dịch Triệt vẫn đỗ xe trước cổng đợi cô.
Ngồi vào trong xe, cô thở dài:
“Đi thôi!”
“Em không khỏe à?”. Mộc Dịch Triệt cau mày. “Sao bảo tạm biệt bạn bè mà nhìn em rầu rĩ vậy? Bé con đa cảm quá đấy”.
Ngải Ái lắc đầu.
“Không”. Im lặng một lúc rồi ngẩng đầu lên. “Không có gì đâu, chúng ta về thôi”.
Mộc Dịch Triệt khẽ huýt sáo rồi khởi động xe, chiếc xe phóng vù đi.
“Qua đêm nay chúng ta sẽ đi, có nơi nào em muốn đến không?”. Mộc Dịch Triệt hỏi do nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của cô.
Ngải Ái ắc đầu, đinh ninh mãi về những lời Thang Tiểu Y nói, trong lòng rối tung cả lên.
Thang Tiểu Y nói năm năm trước Mộc Duệ Thần muốn bảo vệ cô… Tại sao cô ấy lại nói như thế?
Mà cũng có thể, Mộc Duệ Thần bảo vệ cô chỉ để sau này có thể lợi dụng cô sinh con cho anh?
***
“Tỉnh lại đi!”. Mộc Dịch Triệt quơ tay trước mặt Ngải Ái. “Còn mất hồn là anh sẽ cắn em đấy”.
Thấy má nóng ran, Ngải Ái giật mình đẩy Mộc Dịch Triệt ra.
“Anh vừa nói gì?”
Mộc Dịch Triệt nhún vai.
“Em muốn đi đâu nữa?”
Cô im lặng một lúc, lí nhí:
“Đưa tôi tới tiệm bánh kem… Tiệm nào cũng được”.
Không khí trong xe trở nên ngột ngạt. Ngải Ái cảm thấy Mộc Dịch Triệt không còn cười nữa, mặt anh lộ vẻ không vui.
“Anh sao vậy?”
Cô đưa mắt nhìn anh hờ hững. “Nếu không tiện thì thôi vậy”.
“Không sao”. Anh nhếch môi cười, tăng tốc. “Không ngờ em hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà còn thích ăn bánh kem tụi con nít thích”.
Ngải Ái không nói gì, quay mặt nhìn ra phía cửa sổ.
Bánh kem tụi con nít thích!
Đó là một kỷ niệm khiến cô thấy đau lòng.
Mộc Dịch Triệt quay sang bắt gặp trên gương mặt xinh đẹp của cô là một vẻ mặt buồn bã có thể nhìn thấy được.
Chiếc xe tăng ga, lòng anh bế tắc.
Bánh kem cũng là món mà Mộc Duệ Thần thích.
Trong tiệm bánh kem bình thường không lớn lắm, Mộc Dịch Triệt và Ngải Ái ngồi chiếc bàn cạnh cửa sổ. Cô nàng nhân viên phục vụ đi tới hỏi, mắt cứ liếc sang Mộc Dịch Triệt.
Nếu lần đầu tiên bạn gặp Mộc Dịch Triệt, bạn sẽ thấy ở chàng ta vẻ lãng tử, đào hoa và phong độ đầy mình với ánh mắt không che giấu, ngoại hình đẹp trai với nụ cười khiêu khích lúc nào cũng ở trên môi. Tất cả đều khiến các cô gái đổ cái rầm.
Ngải Ái có khả năng miễn dịch vì đã biết rõ về anh chàng.
Cô gọi món mình muốn ăn, còn Mộc Dịch Triệt chỉ gọi một ly Mocha.
Ánh nắng chiều chiếu vào gương mặt Mộc Dịch Triệt. Dưới ánh nắng ấm áp càng khiến gương mặt anh đẹp rực rỡ không tì vết, mọi hành động, lời nói của anh đều trở nên rất cuốn hút.
“Sao thế?”. Anh nheo mắt. “Nhìn anh đẹp trai quá nên quên chớp mắt luôn hả?”.
“Xùy!”. Ngải Ái định trêu chọc anh vài câu nhưng vẫn trả lời khá khôn khéo. “Không phải, tôi đang nhớ tới cảnh anh mặt tạp dề”.
Mộc Dịch Triệt mỉm cười quyến rũ:
“Với phụ nữ, cho dù anh làm gì ở đâu vào lúc nào đều khiến họ mê mệt. Bé con, em thấy sao?”
“Tôi chỉ biết ở đâu vào lúc nào đều bắt gặp anh bị tự kỷ”.
Cô trừng mắt thấy anh định nói tiếp thì giơ tay ngăn lại:
“Thôi thôi, anh đừng nói gì nữa. Tôi muốn ăn bánh, dạ dày tôi đang sôi sùng sục rồi đây”.
Mặt Mộc Duệ Thần tối đen.
“Cô bé, em thật quá đáng”.
Cô bật cười khanh khách:
“Anh đừng có giận đấy?”
“Gừ, sao lại không được”. Mộc Dịch Triệt liếc mắt nhìn cô nàng xinh đẹp đứng ngay quầy thu ngân. “Không bị anh hấp dẫn thì không phải chuẩn girl đâu?”
Ngải Ái đưa mắt nhìn qua thấy mặt cô nàng thu ngân đỏ lên.
Sau khi món bánh kem được bê lên, Ngải Ái cầm thìa xúc từng thìa cho vào miệng.
Mùi vị thật thơm ngọt, vẫn là bánh phô mai chanh cô thích, ăn vào có cảm giác đắng ngắt… Nhưng cô vẫn cố tỏ vẻ nó rất ngon, ăn càng lúc càng nhiều.
Mộc Dịch Triệt nhìn thấ cô vui vẻ ăn, vừa ăn vừa nghĩ tới Mộc Duệ Thần, nheo mắt đứng dậy sải chân bước tới quầy thu ngân chỗ người đẹp.
Ngải Ái mặc kệ anh, ăn xong giơ tay lên, lạnh nhạt nói:
“Một cái như thế này nữa”.
Một phút sau, lại là một chiếc bánh kem y như thế.
Ngải Ái cắm cúi ăn. Càng ăn, càng đau lòng.
Ăn xong, cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Mộc Dịch Triệt và cô nàng xinh đẹp kia đứng tít trong góc tối.
Ở góc độ này, cô có thể nhìn thấy hai người đó đang hôn nhau.
Mộc Dịch Triệt còn thò tay vào áo của cô gái sờ soạn, vuốt ve. Rồi quay sang nhìn về phía Ngải Ái thấy cô cũng đang nhìn cả hai thì nhếch môi cười sâu xa…
Ngải Ái nhìn hai người đó rồi giơ tay lên.
“Cho tôi cái bánh kem nữa nhé”.
Nhân viên phục vụ, nhân viên kéo cửa, âm thanh và những người trong tiệm bánh đều chú ý.
Ăn ba cái bánh kem khiến mọi người đều thấy lạ.
Cô không quan tâm đến ánh mắt của mọi người.
Chát thật… Đắng quá…
Cau mày, cô buông thìa.
Lúc ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của một thằng bé con khoảng năm tuổi.
Thằng bé mở to mắt tròn xoe như hai viên bi ngây ngô hỏi:
“Chị ơi… Bánh ngon lắm hả ch