Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2876 lượt.
a lớn, mặt lộ vẻ không thể tin được cầm điện thoại của Mạnh Á Xuyên, cuống quít gọi để xác nhận, khi chắc chắn rồi cô cười toe toét.
Trợ lý Tổng giám đốc, công việc vừa nhàn vừa nhiều tiền đã vào tay cô.
“Mạnh Á Xuyên, cảm ơn anh”.
Ngải Ái kéo Mạnh Á Xuyên vào nhà, cảm ơn rối rít.
“Nhờ anh mà tôi thoát khỏi tình trạng thất nghiệp”.
“Mạnh Á Xuyên, anh là nhân tài, là vị cứu tinh của tôi”.
“Ha ha, mai được đi làm rồi la la…”
Mạnh Á Xuyên không nói gì, lẳng lặng đứng nhìn Ngải Ái nhảy nhót.
Đột nhiên, anh vươn tay ôm thân hình bé nhỏ của cô vào lòng thì thầm:
“Ừ!”
Bị ôm bất ngờ, Ngải Ái sửng sốt, cảm thấy cái ôm này… giống…
“Tên nước tương kia, buông con yêu của tôi ra, nếu không tôi chém chết anh”. Mặt Thang Tiểu Y như quỷ la sát, Mạnh Á Xuyên vội cuống quít buông Ngải Ái ra lúng túng, mặt đỏ ửng, cười vô tội:
“Xin lỗi cô Ngải, do tôi vui quá. Tôi cũng muốn cố gắng để hai chúng ta được làm cùng công ty. Có như thế chúng ta mới giúp đỡ nhau được”.
Ngải Ái gật đầu, đập hai tay lên vai anh:
“Cố lên! Hôm nay tôi mới biết được một chân lý, không có gì là không thể. Anh cũng có thể làm được mà”.
Thang Tiểu Y nhìn hai người cười nói, khẽ nhíu mày, trong đầu cô cố nhớ xem, tại sao cô lại có cảm giác đã gặp Mạnh Á Xuyên ở đâu đó… Nhưng không tài nào có thể nhớ ra được…
Hôm sau, sau khi bước vào trong công ty, Ngải Ái và Mạnh Á Xuyên chia tay nhau mỗi người đi mỗi hướng.
Anh đi tới phòng phỏng vấn, còn cô phải đi lên tầng trên cùng của Tổng giám đốc.
Quản lý bộ phận nhân sự dẫn cô vào trong thang máy, đúng là cái thang máy xảy ra màn biến thái kia.
Ngải Ái rụt vai, nhớ tới cảnh hôm qua, đầu óc ong ong…
“Tổng giám đốc khó khó tính nhưng cô Ngải lại được tuyển thẳng vào làm việc trong công ty chắc chắc cô có năng lực hơn người”. Trưởng phòng Trịnh quét mắt nhìn Ngải Ái. “Có phải cô Ngải đã từng đạt được thành tựu gì đó hơn người mới được Tổng giám đốc chú ý…”
Ngải Ái ngẩng đầu lên đăm chiêu:
“Thành tựu? Thành tựu?”. Nghĩ mãi mà không ra. “Năng lực hơn người hả? Hồi tiểu học tôi được giải nhất kỳ thi HSG máy tính bỏ túi có tính không?”
“Sặc…”. Trưởng phòng Trịnh gặng hỏi. “Hay gia đình cô Ngải chắc là… À, người thân của cô có ai làm chủ tịch tập đoàn nào không? Có quan hệ hợp tác với Tổng giám đốc?”
“Tôi mồ côi cha mẹ!”. Ngải Ái trả lời lưu loát. “Hơn nữa, tôi cũng chưa gặp Tổng giám đốc bao giờ. À, tôi cũng muốn hỏi trưởng phòng, tại sao Tổng giám đốc lại chọn tôi vào vị trí trợ lý?”
“Cô là trợ lý mới của Tổng giám đốc?”
Ngải Ái ngẩng đầu lên, gương mặt lễ phép nhanh chóng biến thành kinh ngạc. Ơ! Đây là cô gái hôm qua ở trong thang máy làm chuyện đó đó với gã biến thái.
“Cô… cô… cô là…”
Mắt Ngải Ái mở to, đưa tay chỉ vào cô gái:
“Cô là cô gái hôm qua?”
“Tôi là trưởng phòng Kế hoạch”. Cô ta nhìn Ngải Ái khinh thường. “Tổng giám đốc hiện không có trong phòng, dặn cô đứng đây chờ và không được đi đâu”.
“Nhưng mà…”. Ngải Ái khó hiểu hỏi. “Tôi có thể tìm Tổng giám đốc ở đâu chứ…”
“Tổng giám đốc ở đâu là việc cô hả? Được rồi, tôi đã chuyển lời của Tổng giám đốc cho cô, hãy đợi ngày ở đâu. Đã biết chưa?”
Nói xong, cô gái xinh đẹp nện gót giày bỏ đi.
Ngải Ái giơ tay chơi với, mặt kinh ngạc, không phải chứ, ngày đầu tiên đi làm sao lại kỳ quặc thế này?”
Cô thử gõ cửa phòng Tổng giám đốc.
Không có tiếng đáp lại.
Thử vặn tay nắm cũng không thể mở ra.
Cho nên, cô liền dựa người vào cửa, cầm di động lên định nhắn tin cho Mạnh Á Xuyên cái tin nhắn nhưng thấy sóng yếu lại thôi, tiếp tục đứng đợi.
Loáng cái đã tới giờ cơm trưa, Ngải Ái đưa tay sờ bụng đói mẹo, định đi tới cửa thang máy, ngón tay nhấn nút thì phát hiện ra một bi kịch, thang máy đã dừng hoạt động.
“Gì nữa?”
Cô khẽ nói, nhanh chân chạy đến cầu thang bộ để đi ăn cơm thì…
Khi cô chạy đến cầu thang, suýt nữa thì ngất xỉu vì ngay cầu thang bộ cháng ngữ một cánh cổng sắt to đùng khóa lại, không hề có bất kỳ khe hở nào.
Ngải Ái đành quay trở lại phòng Tổng giám đốc, ngồi xổm xuống chờ đợi.
Ôi, đói quá rồi. Hay là Tổng giám đốc không đi làm?
Chờ mãi… Một tiếng đồng hồ trôi qua… Ba tiếng đồng hồ trôi qua…
Sáu tiếng… Rồi mười tiếng trôi qua…
[Thằng này ác...'>
Đúng boong 10 giờ tối, Ngải Ái mở mắt, hóa ra cô nãy giờ cô ngồi ngủ, cầm di động lên định gọi cho Mạnh Á Xuyên liền hoảng hốt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Di động mất sóng.
Ơ… Cô hoảng sợ.
Đừng nói với cô đây là công ty buôn bán phụ nữ, muốn nhốt cô lại rồi đem bán.
Đang nghĩ ngợi thì “phụt” một tiếng, trong nháy mắt, toàn bộ dàn đèn sáng choang trong hành lang đều tắt, cả tầng trên cùng rộng lớn bỗng chốc tối om, tay Ngải Ái run run, lồng ngực nhảy dựng lên.
Cảm giác rùng rợn vây quanh cô!
“Hơ… Sợ quá!”. Cô nhấc chân bước về phía trước, từng bước một phát ra những tiếng vang trên hành lang hun hút, khủng bố thấy sợ.
“Cái nơi quái quỷ gì thế này!”. Cô run rẩy mắng chửi một tiếng, lần mò tro