Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2874 lượt.
công ty khác, haizz… Tôi đang mong chờ có thể được làm việc chung với cô”.
“Tôi thế là xong, còn anh thôi, cố lên nhé! Tôi sẽ cổ vũ cho anh!”.
Ngải Ái đập lên vai Mạnh Á Xuyên mấy cái rồi ngồi lên chiếc xe điện, quay đầu lại:
“Mạnh Á Xuyên, lên xe, tôi chở anh đến bệnh viện”.
Mạnh Á Xuyên mang bộ mặt thất vọng ngồi lên xe, rối rắm nói:
“Ngày mai, cô tiếp tục chở tôi đến đây để thi vòng hai, nếu trợ lý không có ai ứng tuyển, cô vẫn còn cơ hội được phỏng vấn”.
“Tới lúc đó hẵng nói. Bây giờ vết thương của anh mới quan trọng, trước đây tôi cũng bị thương nặng ở chân, rất đau nên tôi hoàn toàn có thể hiểu được cảm giác của anh”.
“Haiz, thật chứ? Cô cũng bị ngã từ trên tầng lầu xuống à?”
“Dĩ nhiên là không rồi. Sao tôi ngốc như vậy được… Tôi là…”. Tay Ngải Ái chợt khựng lại.
Chân cô từng bị thương rất nặng, tới giờ cô vẫn có thể cảm nhận được cảm giác đau đớn lúc đó. Nhưng… bị thương lúc nào và tại sao lại bị thương thì cô hoàn toàn không nhớ nổi, chỉ nhớ được rằng Bắc Hàn đã từng dịu dàng băng bó cho cô, và hình như còn có một hình bóng…
Là ai vậy?
Trong đầu Ngải Ái chợt lóe lên, cô ôm đầu, tất cả trống rỗng.
“Sao vậy?”. Mạnh Á Xuyên thò đầu lên. “Mặt cô tái nhợt, cô không sao chứ, hay để tôi đưa cô tới bệnh viện”.
“Không… không sao cả”.
Ngải Ái từ từ thả lỏng đầu óc, hít vào, thở ra thật sâu rồi lái xe đi.
Có lẽ… đó chỉ là một giấc mơ.
Người ta vẫn thường nhầm lẫn giữa giấc mơ và hiện thực đấy thôi.
Trong giấc mơ cô đã yêu sâu sắc một người nhưng vẫn có thể chắc chắn rằng đó không phải Bắc Hàn.
220.
Trở về từ bệnh viện, Ngải Ái đưa Mạnh Á Xuyên lên tầng lầu. Trong nhà trọ, Thang Tiểu Y đang nấu cơm trưa, nghe tiếng mở cửa liền chạy ra vui vẻ nhảy nhót.
“Tiểu Ái Tử, cậu về rồi”.
Nhưng khi nhìn thấy trước cửa không chỉ có một mình Ngải Ái mà còn có Mạnh Á Xuyên chân bó bột, mặt Thang Tiểu Y biến sắc, chạy lên phía trước:
“Có chuyện gì vậy? Sao cậu lại đi cùng anh ta?”
Ngải Ái từ tốn kể lại hành động của cô với Mạnh Á Xuyên, rồi thấy cô nàng tỏ thái độ khinh thường Mạnh Á Xuyên ngay:
“Mạnh Á Xuyên, Tiểu Ái nhà chúng tôi vì anh mà thanh toán tiền thuốc men, rồi còn làm tài xế cho anh cả ngày, giờ thì anh đi được rồi đấy”.
Mạnh Á Xuyên năn nỉ:
“Nhưng công ty bẻ khóa chưa đến, tôi không biết qua đêm ở đâu”.
Thang Tiểu Y nhìn chằm chằm vào Mạnh Á Xuyên: ”Nói cũng đúng…”
Mạnh Á Xuyên cười như hoa nở.
“Nhưng… thế có liên quan gì tới chúng tôi?”
Thang Tiểu Y trừng mắt, kéo Ngải Ái vào trong nhà, đóng sầm cửa lại, để Mạnh Á Xuyên đứng bên ngoài.
“Sặc… Thang à… Anh ta đang bị thương, cứ đuổi anh ta đi như vậy không hay đâu?”. Ngải Ái cẩn thận nhắc nhở. “Anh ta bị thương như thế cũng có liên quan tới tớ mà”.
“Cậu á, tớ chỉ nói cậu đi lấy nước tương sao sẩy ra lại dây vào tên què đó? Cậu tới giờ vẫn còn còn nhẹ dạ cả tin để rồi bị bọn đàn ông lần lượt lừa…”
“Lần lượt?”. Ngải Ái nhìn cô khó hiểu. “Từ nhỏ tới giờ tớ chỉ có một bạn trai là Bắc Hàn đó thôi… Sao cậu có thể nói là lần lượt được?”
Thang Tiểu Y nghe thế, đột nhiên im lặng nhìn Ngải Ái.
“Tất cả những chuyện này…”. Cô vô ý nói ra mấy câu kỳ quặc nhưng đúng là Ngải Ái chỉ có một mình Bắc Hàn là bạn trai thật.
“Mặc kệ! Tóm lại cứ để anh ta ở bên ngoài đợi đi, do gã thấy cậu tận tình qua nên mới kiêu ngạo làm càn!”. Thang Tiểu Y cầm cái vá chỉ vào Ngải Ái. “Tớ đã đồng ý với Bắc Hàn theo sát cậu, nên cậu đừng có nghĩ đến chuyện ngoại tình”.
Ngải Ái nhìn Thang Tiểu Y thở dài:
“Biết rồi khổ lắm nói mãi, trên đời này không tìm đâu được người thứ hai đối xử tốt với tớ hơn Bắc Hàn, cậu đinh nói vậy phải không. Người tốt như anh ấy, coi trọng tớ là do kiếp trước tớ đã tích đức rất nhiều nên tớ không thể là một cô vợ cắm sừng chồng được đâu”.
Trả lời rành rẽ, nhìn Thang Tiểu Y hài lòng gật đầu, mỉm cười đi xới cơm.
Ngải Ái ngồi trước bàn cơm, đầu óc hoảng hốt, gương mặt ấy cô chỉ nhìn thoáng qua trong thang máy nhưng giờ đã lưu vào trong đầu cô không cách nào có thể gỡ ra được.
“Nghĩ gì vậy?”. Thang Tiểu Y đưa đũa cho cô. “Nam or nữ?”
Ngải Ái uốn lưỡi, cẩn thận trả lời: “Động vật”.
“Động vật ư?”. Thang Tiểu Y cười híp mắt. “Đực hay cái?”.
“Thang, cậu không đi làm trợ lý kiêm cơ sở ngầm cho Bắc Hàn thì thật đáng tiếc”.
Thang Tiểu Y phì cười.
Lúc này, bên ngoài chợt vang lên tiếng đập cửa. Ngải Ái chạy ra mở cửa thì thấy mặt Mạnh Á Xuyên đỏ lên, trừng mắt nhìn cô, thở hổn hển:
“Tôi vừa nhận một cuộc điện thoại… về cô Ngải”.
“Hả? Gì…”. Ngải Ái ngẩn người. “Của tôi hả?”
“Cô Ngải, cô được công ty M đặc cách không cần tới phỏng vấn”. Một ánh mắt ghen tị quét qua, Mạnh Á Xuyên đưa điện thoại cho Ngải Ái. “Trong sơ yếu lý lịch của cô điền số điện thoại của tôi nên họ gọi cho tôi báo với cô… Mai đi làm”. [Anh Mạnh Á Xuyên xạo gớm, hôm qua nói là để quên điện thoại trong nhà, giờ cầm điện thoại gọi... Hơ hơ'>.
Ngải Ái đứng ngây ngốc, Mạnh Á Xuyên thấy thế liên tiếng nhắc:
“Cô Ngải, vị trí của cô là trợ lý Tổng giám dốc”.
“Hả”. Ngải Ái l