Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.
muốn kiểm chứng điều gì đó, cứ như muốn nói với cô những lời tận đáy lòng, rằng anh ta không cần cô, tại sao lại như thế, cô không biết.
Trong ký ức của cô, không có sự xuất hiện của người này.
“Thả tôi ra… Á”
Đôi đồng tử của cô giãn ra hết cỡ, cô ngẩn người ngay đơ.
Nụ hôn bất ngờ, nụ hôn vô cùng mãnh liệt, như cơn sóng thần đổ ập đến.
Cô bị hôn!
Điều này khiến cả người Ngải Ái cứng đờ, không thể động đậy, cong môi đón nhận nụ hôn sâu của anh. Bờ môi cứ như bị cắn nát đau đớn, nhưng sự đau đớn này lại khiến cô thấy rất nhớ… day dứt.
Cánh tay vô tình vòng qua ôm cổ anh, nhón chân hôn lại anh nụ hôn mãnh liệt của anh, dùng dịu dàng lấn át anh, rồi ngã vào trong lòng anh thở dốc.
Mộc Duệ Thần rời môi cô, nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Anh cố kìm nén bản thân khỏi cơn kích động đang trào dâng bên trong, cố gắng che dấu cảm giác vui sướng chết tiệt. Bé con mất tích hai năm cuối cùng anh cũng tìm được cô.
Vì em nên anh mới quyết định dời trụ sở Tổng công ty đến thành phố nhỏ này chỉ để đi tìm cô gái mất tích.
Sau chuyện xảy ra hai năm trước, anh không tin cô đã chết… Và anh đã đúng. Hiện tại, cô chủ động xuất hiện trước mặt anh nhưng lại lạnh nhạt nhìn anh, còn hỏi anh biết cô ư?
Cô đã quên tất cả về anh. Còn anh không bao giờ quên một điều – cô đã phản bội anh.
Nghĩ đến đây, anh cúi xuống cắn mạnh vào lưỡi cô.
“Á!”
Ngải Ái hét lên, cơn đau chấn động toàn thân làm cô tỉnh táo, đẩy Mộc Duệ Thần ra, trừng mắt.
Cô đã làm gì thế này.
Điên rồi! Ở quá lâu bên con trâu bị bệnh điên cũng sẽ bị lây bệnh điên! Sao cô có thể hôn gã đàn ông xa lạ này được chứ.
“Á”!
Sau tiếng la điếc tai, Ngải Ái thừa dịp lúc Mộc Duệ Thần ngớ người, giơ chân lên nhắm thẳng vào chỗ giữa hai chân anh rồi đạp một cái thật mạnh.
Mộc Duệ Thần không hề lơ đãng, ngay khi cô nhấc chân lên đã nhận ra, liền nghiêng người tránh đòn của cô.
Thấy anh dịch người qua, cô nhanh như chớp mở cửa thang máy, ôm gò má đỏ ửng, chạy vọt ra ngoài.
Mộc Duệ Thần không hề đuổi theo, chỉ hơi híp mắt lại, nhìn theo bóng dáng bé nhỏ chạy trối chết, khóe miệng nhếch lên cười sâu xa.
Được lắm.
Bước ra khỏi thang máy, quẹo qua hành lang rộng lớn, thấy Mộc Giản cúi người đứng trước cửa chào:
“Cậu chủ, buổi phỏng vấn đã bắt đầu”.
Mộc Duệ Thần gật đầu.
Mộc Giản do dự đưa lên một bản sơ yếu lý lịch:
“Bản lý lịch này được phát hiện ra từ trang web”.
“Ừ!”. Nhận lấy bản in, Mộc Duệ Thần trầm lặng một lúc rồi ngước mắt lên. “Mai gọi cô ấy đi làm”.
“Vâng, thưa cậu chủ”.
Mộc Giản cầm bản sơ yếu lý lịch đưa cho bộ phận nhân sự, nghiêm túc dặn dò:
“Trưởng phòng Trịnh, đây là người cậu chủ đã chọn, từ ngày mai cô ấy là nhân viên chính thức của công ty”.
“Vâng vâng!”. Trưởng phòng Trịnh vội kính cẩn nhận bản lý lịch Mộc Giản đưa, nghĩ bụng người cậu chủ chọn chắc chắn là người rất có năng lực, phải xem thử mới được.
Trưởng phòng Trịnh liền nhìn vào bản lý lịch:
Tên: Ngải Ái
Giới tính: Nữ
Bằng cấp: Sinh viên mới tốt nghiệp đại học
Kinh nghiêm: Không
Kỹ năng: Không
Tầm nhìn và triển vọng trong công ty: Không
Đặc điểm: Dáng người cứng nhắc, chiều cao trung bình, tính cách bình thường, nhan sắc trung bình
Vị trí ứng tuyển: Trợ lý Tổng giám đốc
Trưởng phòng Trịnh phun mực. Đây quả thực là điển hình của giai cấp vô sản.
Tổng giám đốc, mắt nhìn người của ngài quá đặc biệt.
Sau khi chạy ra khỏi cửa chính, Ngải Ái chạy ngay đến chỗ chiếc xe điện để chờ Mạnh Á Xuyên, khoảng 20 phút sau, cô nhìn thấy Mạnh Á Xuyên cúi gằm mặt xuống đi tới. [Chắc ai cũng biết Mạnh Á Xuyên là ai rồi hơ'>.
“Phỏng vấn thế nào rồi?”. Ngải Ái thấy rằng cô nên hỏi han một chút.
“Haiz………………………..”. Thở dài đến 15 giây.
Ngải Ái nhếch mày:
“Không trúng tuyển cũng không sao mà, ở đây cạnh tranh cao quá, vẫn còn nhiều lựa chọn khác đó thôi”.
“Haiz………………………………………………..”. Lần này thở dài đến cả phút.
“Mạnh-Á-Xuyên! Anh có giỏi thì haiz 15 phút liền cho tôi”.
Làm như bản thân dài hơi lắm nên cứ phải thở dài sườn sượt, tôi không tin anh không nín thở chết.
Mạnh Á Xuyên ngẩng mặt lên, gương mặt phờ phạc ỉu xỉu hết gật lại lắc đầu.
“Rốt cuộc là sao?”. Giờ cô mới cảm nhận được cái cảm giác không giao tiếp bằng ngôn ngữ khiến người khác sốt ruột tới mức nào.
“Tôi phải thi vòng hai”. Mạnh Ái Xuyên cúi thấp đầu, phiền não nói. “Hôm nay tôi không bị loại nhưng tại sao vẫn phải thi vòng 2″. Ngải Ái thấy khó hiểu, lọt qua vòng một cũng là khá lắm rồi.
“Chắc là anh có RP (nhân phẩm), tư chất tốt. Nếu kiếp trước anh không tu nhân tích đức để đời thì kiếp này anh đã chẳng gặp chuyện tốt đến vậy đâu”.
“Ừ!”. Mạnh Á Xuyên ngẩng mặt lên, mặt chàng ta đỏ ửng. “Còn cô, phỏng vấn thế nào?”
Ngải Ái nhìn mây trôi trên bầu trời, trong đầu có đàn quạ quạc quạc bay qua.
“Tôi quên mất… Tôi có đi phỏng vấn đâu”.
Quạc quạc… Đàn quạ đen lại bay qua.
“Hả?”. Mặt Mạnh Á Xuyên lộ vẻ thất vọng. “Sao cô lại quên, tôi đã giúp cô đăng ký vị trí trợ lý Tổng giám đốc, tiền lương gấp 5 lần ở các