Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342806
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.
ùng bái ba giây sau đó chạy tới cửa phòng.
Lách cách lách cách.
Nước mắt uốn lượn như hình cọng mỳ ~~~~ Tại sao lại không mở ra được.
Vì không ra ngoài được nên Ngải Ái đi đi lại lại trong phòng sau đó bước tới phòng ngủ, gõ nhẹ mấy cái:
“Tổng giám đốc ơi… Tổng giám đốc ngủ chưa?”.
“Chưa!”.
Trong phòng phát ra giọng nói lãnh đạm như nước và trông khá bình tĩnh. “Sao, có chuyện gì thế?”
“Tổng giám đốc, mở giùm cửa phòng được chứ?”. Ngải Ái dè dặt thận trọng nêu ra vấn đề.
“Không!”
“Hả?”. Cô la lên, sắc mặt vô cùng khó coi đứng trước cửa. “Tôi có nghe nhầm không? Tổng giám đốc nói… không hả?”
“Cô hoàn thành công việc của ngày hôm nay rồi hãy nói tới chuyện rời công ty”. Lạnh lùng ra lệnh, sau đó giọng nói chuyển hướng có chút nhân tính. “Hoặc cô cũng có thể lựa chọn việc ngủ với tôi”.
“Không không không không không không không ~”.
Sau khi lắc đầu điên cuồng, Ngải Ái chạy ngay tới bàn của sếp, ôm tập tài liệu cố gắng làm.
Tên Mộc Duệ Thần này giống mấy gã trong ngược văn thật, đối xử với nhân viên là cô đây quá mức tàn nhẫn, ôi nỗi lòng của tôi có thấu được trời xanh không!
Cánh một cách cửa, Ngải quay sang nhìn thấy đèn trong phòng ngủ vẫn sáng, liền cảm thấy như được an ủi, không sao, ít ra cũng có sếp cùng tăng ca, trong lòng thấy cân bằng trở lại.
Cô lấy tập tài liệu đầu tiên ra, bắt đầu nghiên cứu, lòng nghĩ cách làm sao để hoàn thành nhanh nhất lượng công việc, để nhanh chóng về nhà ăn cơm, cô không muốn là nhân viên bị chết đói trong văn phòng của Tổng giám đốc.
Tài liệu khá khó hiểu, Ngải Ái khó khăn ngồi đọc, toàn bộ các hợp đồng đều bằng tiếng Anh, cho dù trình độ tiếng Anh của cô khá ốt nhưng có rất nhiều từ cô không hiểu nghĩa.
Khổ sở nhìn vào chúng, bụng lại sôi ọc ọc… Đầu cô chỉ có ba chữ! Đói! Đói! Đói.
Đúng lúc đó thì cửa phòng ngủ đẩy mạnh ra, Ngải Ái ngẩng đầu nhìn, Tổng giám đốc Mộc cao ngạo đang đứng trước cửa nhìn cô chằm chằm?
“Tổng giám đốc!”. Cô vội vã chạy tới, run rẩy. “Đã khuya thế này sao ngài còn chưa ngủ?”
Mộc Duệ Thần dựa người vào cửa, cau mày:
“Cửa phòng cần phải có mã số mở cửa và vân tay, thang máy cũng thế, nếu cô không hoàn thành xong công việc thì không thể đi bất kỳ đâu”.
“Đúng thế, thưa Tổng giám đốc”. Tôi không phải nô lệ, đây là nhiệm vụ của tôi mà, Ngải Ái nghĩ ngợi. “Xin hỏi Tổng giám đốc, thế còn tiền làm thêm giờ…”
“Tính theo giờ, không trả thiếu cô khoản nào, nhưng…”. Anh dừng lại rồi nói tiếp. “Nếu không làm xong thì một khoản cũng không có. Nhớ cho rõ, phải hoàn thành tất cả”.
Anh! Anh! Anh! Ngải Ái chửi thầm Mộc Duệ Thần. Anh là Chu Bái Bì. Có nhất thiết phải keo kiệt như vậy không?
“Vâng, thưa Tổng giám đốc”.
Cấp dưới không thể không cúi đầu, Ngải Ái chỉ có thể vâng dạ.
Mộc Duệ Thần nhìn bộ dạng không dám lên tiếng của cô, mỉm cười:
“Trợ lý Ngải”.
“Tổng giám đốc, tôi đây ạ”.
10 phút… 11 phút… 11 phút lẻ 1 giây…
Bịch!
Ngải Ái gục mặc xuống bàn, đi tìm Chu công.
Trong không gian yên ắng chợt có tiếng mở cửa, người đàn ông mặc áo ngủ bước từ trong phòng ngủ đi tới cạnh cô gái, nhìn cô bằng ánh mắt say mê.
Cô gầy hơn.
Nếu ôm cô ấy, có lẽ sẽ nhẹ hơn trước kia.
Anh bế cô lên, nhón chân đi vào trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Từ từ đặt cô xuống giường, kéo chăn lên, mọi động tác đều cố gắng để không đánh thức cô dậy, để cô nằm trong chăn ấm áp.
Anh nằm xuống giường, ghé mặt vào gương mặt cô gái đang nằm ngủ say, không kìm lòng được hôn một cái vào má cô.
Hơi thở ấm áp của cô phả vào mặt anh, anh vươn tay ôm cô vào người, hít mùi thơm từ cơ thể cô.
Hai năm… Cũng đã ôm không ít phụ nữ… Cũng muốn tìm kiếm mùi thơm của cô trên người các cô gái đó… Nhưng vô vọng.
Bé con, đúng là em rồi.
Bé con của anh, Ngải Ái là duy nhất.
Trong đầu anh… Những kỷ niệm ập về như sóng biển điên cuồng… Khiến anh ôm ghì lấy cô, hôn vào tai cô nụ hôn nhẹ nhàng.
“Bé con…”. Anh thì thầm. “Đồ ngốc đã quên anh rồi phải không?”
Cô “ưm” một tiếng trả lời.
Hai tay cô duỗi ra như để tìm kiếm một con chuột túi, sau đó rúc vào trong lòng anh, ôm hông anh, vùi mặt vào ngực anh.
“Ừ…”
Cằm đặt lên trán cô, Mộc Duệ Thần cười nhẹ.
“Anh nhớ em!”
******************
Sau khi thức dậy, Ngải Ái mở mắt ra mơ màng nhìn mọi thứ trước mắt, trong đầu không hiểu tối qua đã có chuyện gì bất bình thường xảy ra không.
Cô nhỏm người ngồi dậy, nhìn khắp phòng, nghiêng đầu lẩm bẩm:
“Sao mình lại ở trên giường?”
Vội cúi đầu xuống thấy quần áo trên người chỉnh tề, tốt rồi, bên cạnh không có ai, quần áo không lộn xộn nhăn nhúm, xem ra tối qua cô vẫn còn lý trí, đối với sự gạ tình của Tổng giám đốc cũng không như dê bổ nhào vào sói… Nhưng… sao cô lại ngủ trên giường? Không lẽ Tổng giám đốc bế cô vào…
“Dậy rồi?
Giọng nói lạnh băng cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, Ngải Ái quay đầu nhìn màn hình 30 in trên vách tường lúc này đang có gương mặt của Mộc Dịch Triệt xuất hiện, vừa mở miệng hỏi cô.
C