80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2830 lượt.

vẻ mặt tà ác của Mộc Duệ Thần, chiếc nĩa rơi xuống đất loảng xoảng.
Xong rồi! Tổng giám đốc Mộc biến thái đã hiện nguyên hình.
**************************************
“Tổng tổng tổng tổng tổng tổng… Ngài có sao không?”
Ngải Ái run rẩy không dám cúi xuống nhặt chiếc nĩa rơi trên mặt đất, giơ tay ra trước mặt Mộc Duệ Thần:
“Anh có nghe tôi nói gì không? Anh vẫn bình thường chứ, có biết tôi là ai không?”
Mộc Duệ Thần nhìn hành động của cô cười vang.
“Tôi làm cô sợ à?”
Không muốn để bệnh nhân của mình thấy ác cảm, muốn làm sao để anh có thể mở lòng mình ra… Như những gi đã viết trong sách…
Ngải Ái vội mỉm cười, lắc đầu:
“Không đâu! Tôi không sợ Tổng giám đốc một chút nào cả, bây giờ tôi là bác sĩ tâm lý của anh, chúng ta phải hợp tác với nhau nên tôi nhất định sẽ không sợ anh”.
“Thật chứ?”. Mộc Duệ Thần ngước mắt, ánh mắt có vẻ không tin tưởng. “Nhưng tay trợ lý Ngải đang run kìa”.
“Tôi…”. Ngải Ái buông cái bánh kem ra, cầm bàn tay trái đang run rẩy, cười giả lả. “À, tôi mắc chứng run tay, rất hay phát bệnh, không sao chứ Tổng giám đốc”.
“Thật chứ?”
“Thật một ngàn một vạn lần, tổng giám đốc đẹp trai dễ mến sao tôi phải sợ, tôi chỉ hận không thể đem ngài về nuôi, việc gì tôi phải sợ và ghét ngài”.
“Gì?”. Mộc Duệ Thần nghiêng đầu nhìn Ngải Ái, đôi mắt hơi nheo lại nhìn lưng cô run rẩy. “Cô mắc chứng run tay thật chứ?”
Mặt Ngải Ái biến sắc, lòng hét lên không ổn rồi, có lẽ mình đã nói quá lên, vì thế sẽ làm cho Tổng giám đốc nghi ngờ. Những người có bệnh tâm lý đều có trái tim rất yếu đuối, không thể chịu được sự lừa dối linh tinh…. Nếu không rất có thể sẽ bị Tổng giám đốc cưỡng hiếp rồi giết…
“Thật! Đây là bệnh di truyền của dòng họ, bệnh không nặng lắm đâu, và bệnh này cũng khá đặc biệt, nên hiếm khi gặp, nhưng tôi tuyệt đối không lừa Tổng giám đốc đâu ạ…”
“Thật đáng thương”. Ánh mắt Mộc Duệ Thần nheo lại, thở dài. “Tôi từng nghe tới bệnh này”.
Ngải Ái mở to mắt:
“Thật hả?”. ói lụi là trúng ư, hôm nay nhất định phải đi mua vé số, rất có thể sẽ trúng giải.
“Ngẫu nhiên thôi, tôi biết một số cách để chữa chứng bệnh này”. Ánh mắt Mộc Duệ Thần lộ vẻ đăm chiêu, tiếc là Ngải Ái đang hoảng loạn nên không nhìn thấy.
“Để tôi giúp cô”. Giọng nói như ra lệnh. “Khoảng nửa tiếng là khỏi”.
Nói xong, cánh tay vươn ra hướng tới ngực Ngải Ái mà bóp.
227.
“Á! anh làm gì đấy!”
Ngải Ái hét lên, đưa tay che trước ngực cảnh giác nhìn tên đàn ông háo sắc:
“Tổng giám đốc… Anh anh….”
“Bệnh run tay phải được chữa trong nửa tiếng mới có hiệu quả, tôi từng đọc điều này trong một quyển sách y học”. [Dốc cái miệng'>.Mộc Duệ Thần nghiêm túc nói. “Rụn rẩy và đau nhức đều rất khổ sở. Trợ lý Ngải, phương pháp điều trị cơ bản nằm ở đây”.
Anh chỉ vào ngực cô. “Đầu ngón tay là nơi tập trung các dây thần kinh và chỉ có thể điều trị tại đây, cô không biết sao?”
Ngải ‘Ái há miệng nghe Mộc Duệ Thần thao thao bất tuyệt, khó khăn nói: “Nửa… tiếng ư?”
Bắt cô để mặc cho cậu ta bóp nửa tiếng… Đây là là phương pháp điều trị sao?
Mắt nhìn thấy Mộc Duệ Thần ngồi xuống bên cạnh rồi bế cô đặt trên đùi, một tay giữ eo, một tay nhanh chóng cởi nút áo cô.
“Chờ…”.
Một chữ không ngăn được, cô cảm giác được trước ngực mình mát mát, chiếc áo sơ mi bị tuột xuống eo.
Cô đang mặt áo ngực ngồi đối diện với Tổng giám đốc.
“Tổng giám đốc, anh định làm gì?”
Ngải Ái thất xá thần kinh hét lên, hai tay đưa lên che ngực.
“Trợ lý Ngải, đừng nghĩ nhiều, tôi đang giúp cô chữa bệnh run tay di truyền của dòng họ nhà cô”. Anh chớp mắt, bình tĩnh nói như đã lên công thức, ánh mắt lạnh lẽo quét qua ngực cô, ra lệnh. “Thả tay xuống”.
“Không được”. Ngải Ái lúng túng rất muốn che ngực lại, khổ sở hét toáng lên. “Tôi không muốn làm phiền tới bàn tay cao quý của Tổng giám đốc, để tôi tự làm…”
“Tự mình làm không được”. Tổng giám đốc Mộc ra lệnh, lần này hơi thiếu kiên nhẫn. “Thả tay xuống”.
“Tại sao?”. Ngải Ái khẩn khoản. “Tại sao lại muốn tôi thả tay xuống?”.
“Vấn đề đơn giản mà cũng hỏi”. Mộc Duệ Thần liếc cô. “Cô che lại tôi không nhìn được”.
“Nhìn được gì?”
“Ngực cô”.
“Tôi…”. Ngải Ái mở to mắt. “Tổng giám đốc… như thế không hay đâu, tối hôm qua tôi đã đọc xong nội quy của công ty, trong đó viết rất rõ nhân viên phải mặc trang phục nghiêm túc trong giờ làm việc”.
“Giờ đã hết giờ làm, cô đâu có vi phạm nội quy”. Sắc mặc Mộc Duệ Thần tĩnh lặng như nước. “Vả lại, bây giờ là giờ ăn cơm của cô”.
Nước mắt chảy dài! Thời gian ăn cơm thì được phép mặc quần áo lộn xộn ư?
“Tổng giám đốc”. Ngải Ái tiếp tục khẩn khoản. “Thật sự tôi không cần…”
“Đừng khách sáo”.
Giọng nói Mộc Duệ Thần hiền hòa như vậy nhưng tay lại hành động bá đạo hết sức, anh nắm tay cô quặp ra đằng sao lưng rồi cố đinh, bắt cô phải ưỡn ngực ra trước mặt anh.
“Tổng giám đốc”. Ngải Ái nhỏ nhẹ cầu xin, thấy tình huống phát sịnh như thế này không hay chút nào. Đây mà là chuyện nên làm giữa sếp và nhân viên nữ sao?”
“Đừng nghĩ nhiều, tôi không muốn cô khổ sở thôi”.
Mộc Duệ Thần nhìn c