Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2805 lượt.
ô, giọng nói thờ ơ của một người đàn ông cao ngạo.
Sau đó, tổng giám đốc Mộc đưa tay nhẹ nhàng đặt lên ngực cô.
Bóp.
Bóp.
Bóp. (Tái hiện hành động chuyên môn của Mộc Mộc)
Ngải Ái xấu hổ tới mức đỏ bừng hết mặt, cô la lên:
“Tổng giám đốc, anh đang làm gì vậy?”
“Đừng hiểu lầm là tôi đang quấy rối tình dục cô”. Mộc Duệ Thần lạnh lùng liếc cô một cái. “Thật ra những bộ ngực dưới size E tôi không hề có hứng thú”.
E? Ngải Ái sực nhớ ra cô gái xinh đẹp có dáng người đầy đặn trong thang máy, bộ ngực đó tuyệt đối là size E.
“Tổng giám đốc nói là dây thần kinh tập trng ở đầu ngón tay và có liên hệ với ngực thật chứ?”. Ngải Ái cúi đầu thấy Mộc Duệ Thần đang tập trung vào chuyên mộ, đỏ mặt lúng túng hỏi. “Tuy tôi biết rằng anh không có hứng thú với tôi nhưng dù sao tôi cũng là con gái, anh làm thế này với tôi…”
“Sao?”. Mộc Duệ Thần ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua khuôn mặt ửng hồng của Ngải Ái, cố nén cười. “Tôi sẽ cố gắng để cơ thể cô không khơi dậy bất kỳ cảm giác nào…”
OH~~~ NO~~~
Ngải Ái có cảm giác mặt mũi mình đều bị mất sạch!
“Ý tôi không phải như thế, tôi cũng sẽ không bị ngài khơi dậy bất kỳ cảm giác nào!”
“Không còn gì tốt hơn!”. Mộc Duệ Thần nheo mắt, tay vòng ra sau lưng. “Nói được làm được, trợ lý Ngải”.
Đang nói chuyện, Ngải Ái thấy lưng được buông lỏng, áo ngực bị Tổng giám đốc cởi bung, ném ra xa…
Cô há miệng định hét lớn thì nghe Mộc Duệ Thần bình tĩnh nói:
“Trợ lý Ngải, giờ là lúc tôi chữa trị cho cô, đề nghị cô trật tự”.
“Nhưng…”
Trời ơi! Chuyện gì thế này?
Cô cảm nhận hơi thở của Mộc Duệ Thần đang phả trên da thịt, bàn tay đặt trên ngực cô bắt đầu mát xa, đôi mắt đẹp nhìn cô không chớp mắt, động tác hết sức dịu dàng…
Bàn tay anh như có lửa, từng đợt từng đợt khiến cô run rẩy.
Tại sao cô lại có cảm giác rất quen thuộc?
Ôi, chết mất! Đầu ngón tay của Mộc Duệ Thần như ẩn chứ ma lực chết người…
Anh ghé vào tai cô thì thầm:
“Bé con, bé con”.
Những tiếng gọi đó như xuyên thấu vào từng tế bào trong cơ thể, ngấm vào máu, sôi sục! Cũng như có thứ gì đó muốn thoát ra ngoài, muốn kêu gọi thứ gì đó thức tỉnh…. Những mảng ký ức vụn vặt vụt qua…
Quần áo màu đen – Cậu bé có đôi mắt như mắt chim ưng – Cô chỉ nhìn thấy đôi mắt ấy, không thấy rõ mặt – Cậu ta nắm tay cô băng qua đám đông – Đưa cô đến một tiệm bánh kem quen thuộc – Chiếc ghế mây – Hương vị Bơ – Cậu ta cưỡng hôn cô.
Những kỷ niệm xa vời nhưng hiện lên quá đẹp đẽ.
Ngải Ái đột nhiên mở to mắt, nhìn thẳng vào Mộc Duệ Thần lúc này đã giúp cô gài lại nút áo, thả cô đứng xuống đất.
“Tôi… làm sao thế này?”
Cô ngước mặt lên, si ngốc nhìn Mộc Duệ Thần.
Vòng tay ấm áp biến mất làm cô khó chịu, cô đã bắt đầu tham lam mùi vị trên người anh.
“Cảm giác thế nào, đã đỡ hơn chưa?”
“À… Nếu muốn ăn thì theo tôi vào trong phòng ngủ”. Ánh mắt anh xấu xa. “Chỉ cần cô ngoan ngoãn, tôi sẽ thưởng cho cô ăn bánh, thế nào, bé con?”
Mặt Ngải Ái biến đổi rõ rệt, chạy ngay tới bàn lẩm bẩm:
“Làm việc! Tôi làm việc!”
Mỉm cười hài lòng, Mộc Duệ Thần quay người đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại, ánh mắt sâu sắc khó dò…
Hôm nay đã xác định được, bé con không hoàn toàn mất hết trí nhớ…
Quá nửa đêm, hai ngày hai đêm phấn đấu trong đói khát, lòng tham của Ngải Ái nổi lên, giùng giằng đứng dậy lò dò bước từng bước về phía phòng ngủ.
Tới trước cửa, nhấn ngón tay để xác định dấu vân tay, “cách” một tiếng, cửa tự động mở ra.
Rón rén đẩy cửa, Ngải Ái định thừa dịp Mộc Duệ Thần ngủ say cuỗm lấy chiếc bánh ra ăn ngấu ăn nghiến, tiền trảm hậu tấu, bởi vì với cô hiện giờ, việc ăn quan trọng nhất.
Nhưng ngay khi bước chân qua cửa đã thấy có một đôi mắt nhìn mình chằm chằm.
“Tổng…”. Cô nắm hai tay lại, cười gượng. “Khuya thế này sao Tổng giám đốc vẫn chưa ngủ?”
“Cũng chưa khuya lắm”. Mộc Duệ Thần đặt cuốn sách xuống, nhíu mày nhìn cô. “Trợ lý Ngải vào đây định làm gì?”
“Tôi…”. Giọng Ngải Ái khàn khàn. “Đói…”
“Công việc sao rồi?”
Tổng giám đốc Mộc ôn hòa hỏi cấp dưới. “Đáng lẽ sáng hôm qua cô phải nộp lại tất cả, tôi đã gia hạn cho cô thêm mười mấy tiếng, làm xong rồi chứ, trợ lý Ngải”.
“Không…”. Cô túm lấy góc bàn, cảm giác cả người mình giờ đều đã nhũn như con chi chi thiếu điều muốn té xỉu. “Vừa hoàn thành xong hai hợp đồng còn mấy bản nữa vẫn chưa làm xong”.
“Ồ, vậy vào đây làm gì?”. Tổng giám đốc lại muốn cười. “Tôi đã nói rồi, phải làm việc xong mới ăn được”.
“Tổng giám đốc, đây mà là công việc ở công ty nổi tiếng thế giới M thị ư?”. Ngải Ái nghi ngờ hỏi.
“Đúng!”
“Tổng giám đốc, cho hỏi anh là Tổng giám đốc thật chứ? Không phải là một kẻ lừa đảo hay tên biến thái muốn cầm tù nô lệ tình dục đấy chứ? Tại sao tôi lại có cảm giác càng ngày càng không phảo thế nhỉ?”
Cô hỏi mà ánh mắt đói khát cứ nhìn vào chiếc bánh kem để trên bàn/
“Công ty lớn đến vậy là lại đối xử với nhân viên như thế này sao, tổng giám đốc của một công ty lớn lại bắt nhân viên nhịn đói suốt hai ngày hai đêm ư?”