XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2682 lượt.

i. “Chị coi tôi là trẻ con à?”
Cậu vốn là trẻ con. Ngải Ái lắc đầu:
“Không phải, không phải. Cậu trong lòng tôi là nam tử hán, trên cả nam tử hán. Mẹ tôi hồi trước cũng hay nói với tôi như thế mà… hic”. Đó là trước khi tôi mười tuổi…
“Đó là vị chị quá ngốc, không giống với tôi”. Cậu bế bổng cô từ ghế sofa lên.
Rồi ôm cô để lên trên đùi, dang hai tay ôm eo cô.
“Bé con, chị thật gầy, nhẹ tênh”. Cậu cười nhạo cô, vòng tay thật chặt, cô cũng không chống cự, dựa vào vai cậu.
Cô lười chống trả, chỉ còn biết nằm sấp trên người cậu.
“Kệ cậu muốn nói gì thì nói. Chừng nào hết thích ôm tôi thì nói với tôi để tôi đi nấu cơm”.
“Ừ!”
Cậu trả lời, vuốt ve làn da mịn màn.
Lại còn ừ được. Ngải Ái thở dài. Mà thôi, cậu ta thích trò ôm người khác thì cứ để cậu ta chơi. Trẻ con mà, chơi một lúc thế nào cũng mệt.
Cậu vùi đầu vào cổ cô, hít lấy hương thơm ngát, lòng càng thêm rối loạn.
“Bé con, chị thơm quá. Tôi muốn ăn chị”.
Mộc Duệ Thần nói xong, Ngải Ái rùng mình.
“Ăn, ăn… tôi?”. Cô ngồi thẳng dậy đẩy cậu ra. “Không được, cậu không được nói như thế? Cậu có biết ý cậu là gì không hả?”
“Có ý gì?”. Cậu ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi.
“À… à…”. Cô gãi đầu. “Con trai và con gái thích nhau mới làm chuyện đó được…”
Cô rất am hiểu pháp luật, tuyệt đối không thể phạm pháp… [Vâng! Cô mà làm chuyện gì đó là cô… bị đứng trước vành móng ngựa'>.
“Chuyện đó là chuyện gì?”
Ngải Ái muốn té ngửa. Thằng nhóc này chẳng phải rất thông minh uyên bác sao, tự dưng lại không ngại học hỏi người dốt hơn mình thế này?
“À, chờ khi nào cậu trưởng thành rồi tôi sẽ nói cho cậu biết”.
“Ừ…!”. Cậu nặng nề trả lời, nhìn cô. “Lớn tới chừng nào có thể làm cái chuyện mà cô nói?”
“Trưởng thành í… Sặc,… ít nhất… ít nhất cũng mười tám tuổi”. Ôi trời, nên nhớ cho cô là con gái, đi thảo luận vấn đề nhạy cảm úp úp mở mở với một thằng nhóc với tư thế mờ ám này… Chậc chậc…
Con à, con làm mẹ hoang mang quá!
“Năm năm!”. [Nhóc lại còn tính nữa… '>
“Chị đã nói như vậy…. Tôi nghe chị… Năm năm sau tôi cùng chị làm!”
ĐỀU LÀ MYBAY… MYBAY…
“Sặc!”. Ngải Ái hét lên. “Hả? Hả? Hả?”
Tôi cùng chị làm…
Cô đói quá ngất xỉu rồi chăng, hay cô nghe lầm.
Tất cả những chuyện đang xảy ra đều là mây bay… Mây bay đi…
“Hét to làm gì?”. Mộc Duệ Thần cau màu, lạnh lùng nhìn cô. “Thế nào? Chị không đồng ý sao?”
Ngải Ái ra sức lay vai cậu:
“Đồng ý hay không đồng ý không phải là vấn đề chính, điều cơ bản ở đây là hai chúng ta sao có thể được?”
“Sao lại không được, hay…”. Cậu híp mắt một cách nguy hiểm. “Chị muốn cùng người khác làm?”
Ngải Ái đỏ mặt. Tại sao cô lại ngồi đây và thảo luận với cái thằng nhóc chết tiệt này chuyện đó cơ chứ.
Nhưng bổn phận làm mẹ buộc phải nói:
“Tôi làm cùng ai không phải là điều mấu chốt… Hai chúng ta là mẹ con, mẹ con đấy cậu hiểu không?”. Rốt cuộc cô phải nói bao nhiêu lần nữa để thằng nhóc hiểu ra đây. Tiểu Mộc Mộc ơi là Tiểu Mộc Mộc…
“Chẳng phải chị nói chị cần con trai và con gái thích nhau là có thể làm được chuyện đó… Tôi là con trai, chị là con gái… Tôi thích chị, chị thích tôi. Có vấn đề gì đâu?”. Cậu nói mà mặt không thay đổi.
“AAAAAAA!”. Ngải Ái đưa tay quấn quấn tóc. “Tôi bị cậu làm cho tinh thần rối loạn rồi đây… Tôi nói thích cậu lúc nào?”
“Làm mẹ, ai lại không thích con của mình?”
Một câu nói khiến Ngải Ái vừa giận vừa khổ sở. Nếu cô nói không thích thằng nhóc có thể sẽ làm nó bị tổn thương, dù sao đi nữa hiện tại thằng nhóc cũng là người thân duy nhất của cô…
“Mẹ… thích con”. Ngải Ái để mặc cho Mộc Duệ Thần bế. “Mẹ thích con, con trai!”
Nếu hồi trước gọi như thế chắc chắn thằng nhóc sẽ tức điên còn trừng phạt cô nữa.
Nhưng lúc này đây cậu ta lại cười tươi rói, gật gật đầu, áp sát môi vào tai cô:
“Hẹn năm năm sau… hai chúng ta…”
“Tôi là mẹ cậu. Điều đó là không thể…”
Cô thều thào nói nhưng Mộc Duệ Thần thản nhiên như không nghe thấy, nắm lấy những ngón tay của cô trêu đùa.
Một chốc nhìn cô cười hớn hở, một chốc lại trêu đùa ngón tay cô, một chốc lại cắn cổ cô.
Ngải Ái gục đầu lên vai cậu, cảm giác bị cậu quấy rối như thế này đã thành một thói quen cố hữu.
Mặc cho trái tim đập thình thịch, mặt như phát sốt, cả người nóng lên nhưng trong lòng vẫn luôn tự nhủ, mình là mẹ, mình là mẹ, mình là mẹ,… Không được… Không được… Không được…
“Ừ… Á”.
Ngải Ái mở lớn hai mắt!
DẠY HỌC
Tiếng kêu đó từ trong miệng cô phát ra…
Nghe thật giống như đang rên rỉ…
Ngải Ái bụm miệng lại, cúi đầu nhìn Mộc Duệ Thần đang vùi mặt trong cổ mình vừa cắn vừa mút vào làn da mịn màng…
Cả người Ngải Ái run rẩy như có dòng điện vô cực chạy từ đầu đến chân. Cô đẩy Mộc Duệ Thần ra:
“Cậu đang làm gì đấy?”
“Hôn chị!”
“Cậu cắn tôi thì có”.
“Tôi đang hôn chị…!”
Mộc Duệ Thần không quan tâm, lại cúi đầu cắn một cái vào cổ cô.
Khắp người cô từ cổ dọc xuống xương vai đều có dấu răng của Mộc Duệ Thần.
Ngải Ái giơ tay cố ngăn Mộc Duệ Thần tiếp cận, bàn tay đặt lên trên miệng cậu:
“Cậu rõ ràng đang cắn tôi. Đây không phả