Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2685 lượt.

cậu biết hết lại còn muốn tôi dạy cho cậu. Cậu dám trêu tôi?”
“Tôi không có mà!”. Vẻ mặt cậu vừa nghiêm túc vừa dịu dàng. “Nếu tôi nói dối thì tôi đã không cắn chị, làm cho cho chị bị đau. Tôi không cố ý”.
Ngải Ái rụt tay lại, muốn lùi ra đằng sau.
“Cậu ngồi đó mà nói nhảm. Thả tôi ra. Tôi phải đi nấu cơm”.
“Ừ!”. Mộc Duệ Thần buông tay cô ra, để cô đứng dậy.
Rồi cậu lẽo đẽo đi theo cô vào trong nhà bếp.
Mặt Ngải Ái tối thui.
“Cậu đừng như bóng ma bám đuôi tôi thế. Tôi đi nấu cơm, không có chạy đâu mà cậu lo”.
“Ừ!”
Cậu trả lời, đứng dựa lưng vào cửa nhìn Ngải Ái làm việc, ánh mắt sâu thẳm khó đoán ra cậu đang nghĩ gì.
“Bé con!”
Cô không quay đầu lại, tiếp tục xào nấu.
“Chuyện gì?”
“Không có gì!”
Một lát sau…
“Bé con!”.
Cô quay lại, liếc cậu một cái:
“Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Không có gì!”
Phát điên lên mất! Rất muốn lật nồi. Thằng nhóc này rõ ràng đang phá đám.
“Đi ra ngoài, đi ra ngoài! Đừng ở đây vướng chân vướng tay tôi”. Cô đẩy đẩy lưng cậu ra phòng khách. “Cậu đừng đứng đây mà gọi ma”
Mộc Duệ Thần khẽ mím môi, cũng không nói gì nữa, yên lặng ngồi trong phòng khách chờ cô.
Cô bưng đồ ăn lên đặt trên bàn, toàn những món đơn giản. Dĩa rau xanh, cơm chiên chứng. Hai người cùng ngồi ăn. Không ai nói với nhau câu nào.
Lúc dọn chén bát, cô có cảm giác bị nhìn chằm chằm không rời.
Rửa chén xong, Ngải Ái ra khỏi nhà bếp vẫn thấy Mộc Duệ Thần đang nhìn mình thấy hơi rùng mình.
“Cậu bữa nay bị sao vậy?”. Cô đưa tay sờ trán cậu. “Ốm à? Hay vết thương chảy máu”.
Mộc Duệ Thần nhìn cô không chớp mắt. Ánh mắt lưu luyến.
Ngải Ái bị ánh mắt đó làm cho hoảng sợ.
“Cậu… cậu bị sao thế hả?”
“Mặc dù đã hứa với chị là hôm nay không ôm chị nhưng tôi muốn nuốt lời”. Cậu dang tay ôm cô vào lòng. “Ái Ái…”
“Cậu… cậu vừa gọi tôi là gì? Ái Ái ư… Cậu gọi tôi là Ái Ái?”. Ngoại trừ người mẹ đã mất của mình, chưa có ai gọi mình như thế. Nghe thật trầm trầm, cứ như sắp phải xa nhau đến nơi…
“Mộc Duệ Thần”. Cô thấy khó hiểu. “Cậu thật kỳ lạ!”
“Ừ”
Cậu cúi đầu:
“Chị phải nhớ giao ước giữa chúng ta. Đừng có quên”.
Giao ước… Giao ước gì nhỉ? Cô rất muốn nhớ nhưng lại bị Mộc Duệ Thân hôn đến choáng váng nên chẳng nhớ được gì.
Một nụ hôn sâu…
Cậu rời môi cô khẽ nói:
“Coi như tôi đang thực hành bài dạy của chị nên chị không được nổi cáu. Và điều quan trọng nhất là chị phải nhớ cho kỹ… mùi vị của tôi”.
Bé con… Tôi sắp phải đi rồi…
BÌNH THƯỜNG LẠI KHÔNG BÌNH THƯỜNG
Sau nụ hôn sâu tận đó, Mộc Duệ Thần đi vào phòng ngủ và không ra nữa.
Ngải Ái ngồi ngẩn ra trên ghế sofa, mắt mơ màng nhìn vào chiếc đèn neong, ôm gối trong tâm trạng rối rắm.
Đầu óc cô ngập tràn hình ảnh của Mộc Duệ Thần.
Đôi mắt ngông cuồng lỳ lợm, miệng thường nhếch lên thành một đường cong kiêu ngạo…
Cậu ta ôm cô khiến cô quyến luyến hơi ấm…
Cậu ta hôn cô làm cho cô nhớ nhung hơi thở ấy…
Hơi thở của Mộc Duệ Thần dường như đã ăn sâu vào trong máu của cô, lan tỏa ra khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể…
Chết thật!
Say mê!
Ngải Ái ngả đầu, ném gối ôm xuống đất, tắt ti vi, nằm trên sofa nhìn trần nhà.
Từ lúc nào… Từ lúc nào Mộc Duệ Thần lại quan trọng với cô đến thế?
Bị cậu ngược đãi, bị cậu chế nhạo, bị cậu bắt nạt… Nhớ lại, cô cảm thấy lòng mình ấm áp và nóng nổi, lại còn cười vu vơ…
Tại sao lại thế này? Tại sao lại thế này cơ chứ?
Rắc rối! Vò vò đầu… Nhéo má! Lăn qua lăn lại…

Khò khò…
Cô quay sang, thấy một vòng tay ôm cô từ phía sau. Chính xác là Mộc Duệ Thần, cái thằng nhóc mà cô vừa thương vừa ghét.
“Cậu ra lúc nào?”. Cô quấn quấn lọn tóc rồi lọt luôn xuống đất nhưng vẫn nhìn cậu ta đầy ngưỡng mộ.
“Chị đang làm gì vậy?”. Cậu lui người, nhìn xuống. “Chị lăn xuống đất làm gì?”
Ngải Ái ồ lên một tiếng, lồm cồm ngồi dậy.
Cô nhìn Mộc Duệ Thần cả người sạch sẽ lại thấy ghét ghét, giọng điệu vẫn y chang mọi khi.
Không bình thường chỉ có mình cô…
“Đứng lên đi! Chị phải đi ra ngoài với tôi!”. Cậu ra lệnh.
Ngải Ái đứng dậy, phủi phủi đồ hỏi:
“Cậu phải đi đâu à?”






MÙ MỊT
“Chị quên là tối nay có hẹn à?”. Cậu đi tới bàn rồi ngồi xuống. “Lúc tan học!”
Cô ngẩn ra:
“Hẹn với Thang Thang?”
Cậu không nói gì, chỉ cười.
Thang Tiểu Y túm tay Ngải Ái lắc lắc:
“Tiểu Ái, tớ sẽ không bao giờ làm chuyện gì có lỗi với cậu nữa. Hiện giờ tớ cảm thấy tội tớ thật nặng. Tớ muốn chuộc lỗi với cậu. Cậu cứ mắng mỏ tớ đi, trừng phạt tớ đi. Hay cậu đánh tớ nhé?”
Ngải Ái cau mày lùi ra xa:
“Tớ biết cậu bình thường nhưng mà bây giờ trong cậu rất giống người muốn bị ngược thân, nhưng tớ lại không muốn ngược cậu”.
Ngải Ái lại khóc ròng, nước mắt tuôn như thác.
Ngải Ái không biết phải nói gì.
Lúc này, Mộc Duệ Thần đi tới bên cạnh cô nàng, chìa khăn giấy ra, vỗ nhẹ lên đầu:
“Nín đi! Chị ấy không trách chị đâu!”
Giọng nói dịu dàng hết mức có thể, là giọng nói mà Ngải Ái chưa bao giờ được nghe.
Mặc dù đó chỉ là lời an ủi của