Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2687 lượt.
Mộc Duệ Thần giành cho Thang Tiểu Y nhưng lòng cô vẫn như bị dao đâm một cái.
“Thang Thang, chẳng phải cậu muốn mời bọn tớ ăn cơm à. Tớ và Tiểu Mộc Mộc sắp chết đói nè”.
Ngải Ái tới trước mặt Thang Tiểu Y muốn nắm tay cô nàng.
Nhưng tay vừa đưa ra thì Mộc Duệ Thần đã nắm tay Tiểu Y trước:
“Đi thôi nào!”
CÔ KHÔNG NÓI DỐI
Tiểu Y ngẩng đầu nhìn Mộc Duệ Thần một lúc mới quay sang nhìn Ngải Ái:
“Cậu không trách tớ thật ư?”
“Ừ! Ừ!”. Ngải Ái gật đầu cật lực suýt gãy cổ.
Sau đó cả ba đi tới nhà hàng, Thang Tiểu Y mới vừa nãy thôi còn đau khổ giờ đã cười rõ tươi.
Cô nhìn qua Ngải Ái:
“Trời nóng mà sao cậu mặc nhiều áo thế? Lại mặc cái áo cổ cao này?”
“Tớ… tớ bị… cảm… lạnh… Hắt… xì ì”.
“Cảm à?”
Thang Tiểu Y túm lấy cổ áo Ngải Ái, cô vội né qua một bên:
“Ngoài bị cảm ra, tớ còn bị muỗi cắn vô số vết nên tớ phải che đi đấy…”
Cô thoáng nhìn qua “con muỗi” thấy cậu mặt không chút thay đổi thản nhiên như không có chuyện gì và cũng không nhìn cô dù chỉ là một cái liếc mắt.
“Sao bầm tím nhỉ?”. Tiểu Y thấy khó tin. “À, mà sao lúc chiều cậu không đi học? Cậu bận gì hả?”
Đùng! Sét đánh!
Ngải Ái nuốt ực một cái:
“Tớ chẳng bận gì cả. Tớ chỉ ngồi trên ghế nệm thôi…”
“Cậu ngồi trên ghế nệm là gì?”. Thang Tiểu Y hỏi. “Cả hai người bọn cậu đều ngồi trên ghế à? Cả một buổi chiều?”
“Ừ!”. Cô không nói dối. Đó là sự thật. Chỉ khác là bị Mộc Duệ Thần ôm và ngồi trên đùi cậu ta…
“Làm gì có chuyện tẻ nhạt như thế? Tớ ứ tin!”
“À… thật ra. Tớ dạy cậu ta vài điều…”
Thang Tiểu Y gật đầu, quyết hỏi tới cùng:
“Cậu dạy gì thế?”
“Tri thức cuộc sống”. Coi như kiss cũng nằm trong đó đi!
“À!”
Không có câu hỏi nào nữa. Ngải Ái thở ra nhẹ nhõm.
Lát sau cô nhìn Mộc Duệ Thần, hừ lạnh trong lòng.
Chỉ tại thằng nhóc đầu sỏ kia, giờ lại còn sóng vai đi cạnh Thang Tiểu Y cười nói vui vẻ, để cô tụt lại đằng sau.
TAI NẠN BẤT NGỜ [P.1'>
Mộc Duệ Thần và Thang Tiểu Y thản nhiên cười đùa ở phía trước, Ngải Ái lẽo đẽo đi đằng sau. Cô không nghe rõ cả hai nói gì nhưng cô có thể nhìn thấy được gương mặt dịu dàng của Mộc Duệ Thần.
Đôi mắt cô nàng Thang Tiểu Y long lanh như em bé đi bên cạnh Mộc Duệ Thần thật giống con chim nhỏ.
Ngải Ái mỉm cười chua chát.
Trời xẩm tối. Ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh và ánh trăng sáng, cô đứng ở ngã rẽ thầm nói. Bầu trời đêm đẹp thật. Lâu rồi cô chưa ngẩng đầu nhìn trời như thế này.
Rồi thở dài nhìn hai người phía trước vẫn không chú ý tới mình, Ngải Ái dừng lại. Cô giận.
Đợi một lúc vẫn không thấy Mộc Duệ Thần và Thang Tiểu Y quay lại tìm mình.
Lại đứng đợi vẫn không thấy có bất kỳ động tĩnh gì.
Cô chợt nhận ra hai người kia thật sự bỏ rơi cô rồi. Cô vội co chân chạy lên phía trước, chạy theo hướng hai người đó đã đi nhưng không thấy bóng dáng của cả hai đâu cả.
Chợt có tiếng kêu cứu vang lên bên tai.
“Á! Cứu tôi với!”
Tiếng thét điếc tai ấy Ngải Ái nghe mà rùng mình. Đó là Thang Tiểu Y.
Cô chạy tới nơi truyền lại tiếng kêu cứu của cô bạn, đó là một ngã tư, càng chạy tới càng nghe rõ mồn một.
Ngải Ái chạy lên phía trước đúng lúc nhìn thấy một chiếc xe Benz màu đen đang nhắm thẳng vào Mộc Duệ Thần và Thang Tiểu Y.
“Cẩn thận!”. Cô vừa chạy vừa thét lên.
Mộc Duệ Thần có vẻ như đã nhìn thấy nên ôm Tiểu Y né qua tránh được chiếc xe Benz điên cuồng đó.
Chiếc xe thắng kít, cửa xe bật mở, sau đó là những người mặc đồ đen nhảy ra khỏi xe, đi nhanh tới, mặt mày dữ tợn, nhìn là biết họ là người xấu.
Mấy người đó nhanh chóng chia làm hai tốp.
Một tốp đi tới chỗ Mộc Duệ Thần và Thang Tiểu Y. Tốp còn lại đi về phía cô.
Ngải Ái lui xuống tường, hét lên:
“Mấy người, mấy người định làm gì?”.
TAI NẠN BẤT NGỜ [P.2'>
Cô sợ quá xây xẩm mặt mày, đứng trong góc tường run lẩy bẩy. Không lâu sau đó, cô đã bị mấy gã đó vây quanh.
Cô nhìn về phía Mộc Duệ Thần thấy cậu đang ôm Thang Tiểu Y trong lòng, ra sức đánh đấm những người mặc đồ đen kia, những cú đấm dứt khoác và linh hoạt lại rất cẩn thận để không làm Thang Tiểu Y bị thương.
Ngải Ái nhìn những gã mặc đồ đen đang vây quanh mình, sợ quá, nắm chặt tay hét lên:
“Mộc Duệ Thần! Cứu tôi với!”
Mộc Duệ Thần quả nhiên không hề nghe tiếng kêu cứu của cô, đánh gục được những gã mặc đồ đen trước mặt.
Nhưng cậu vẫn không chạy tới, chỉ thản nhiên quay đầu nhìn rồi lại quay đi.
Thang Tiểu Y đứng sau lưng Mộc Duệ Thần mặt tái mét nắm chặt áo cậu, chỉ tay về phía Ngải Ái:
“Tiểu Ái… Tiểu Ái đang gặp nguy hiểm… Cứu cậu ấy đi… Cứu cậu ấy…”
“Không cần cứu!”. Mộc Duệ Thần trả lời, giọng của cậu không lớn những cũng đủ cho tất cả mọi người đều nghe thấy. “Chị ấy không quan trọng!”
Ngải Ái bị đám người mặc đồ đen vây xung quanh đang run lên vì sợ nhất thời sửng sốt.
Cô vừa nghe thấy gì…
Mộc Duệ Thần…nói…Không cần cứu… Cô…không quan trọng!
Ngải Ái run rẩy, hai tay bấu vào bờ tường sau lưng lạnh toát, mắt dõi qua vai những kẻ đó nhìn về phía Mộc Duệ Thần.
Cậu vẫn không quay đầu nhìn cô, cho dù chỉ là một cái liếc mắt.
Bên đườ